Sydney:12/24 22:26:56

Tokyo:12/24 22:26:56

Hong Kong:12/24 22:26:56

Singapore:12/24 22:26:56

Dubai:12/24 22:26:56

London:12/24 22:26:56

New York:12/24 22:26:56

Tin Tức  >  Chi Tiết Tin Tức

Thật sốc! Iran đang rao bán eo biển Hormuz như một "tài sản vàng", trực tiếp làm suy yếu toàn bộ khu vực Vịnh trong các cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran.

2026-04-21 15:32:59

Trong bối cảnh địa chính trị căng thẳng, các cuộc đàm phán giữa Iran và Hoa Kỳ đang bước vào giai đoạn then chốt. Cuộc đối thoại, ban đầu tập trung vào các cơ sở hạt nhân, chương trình tên lửa và các lực lượng ủy nhiệm trong khu vực, đã âm thầm chuyển sang một vị trí chiến lược quan trọng – eo biển Hormuz. Eo biển này, được Iran coi là "tài sản vàng" được vun đắp cẩn thận và là một yếu tố răn đe mạnh mẽ, đã trở thành con bài mặc cả quan trọng nhất của nước này. Tuy nhiên, sự chuyển hướng này đã gây bất ổn sâu sắc cho các quốc gia Ả Rập vùng Vịnh: trong khi sự ổn định năng lượng toàn cầu có thể được duy trì tạm thời, thì lợi ích an ninh của chính họ lại bị đẩy xuống vị trí thứ yếu, thậm chí đối mặt với nguy cơ bị gạt ra ngoài lề hoàn toàn. Các báo cáo gần đây cho thấy eo biển Hormuz đã biến từ một chủ đề bị lãng quên từ lâu thành một con bài mặc cả thực tế và khả thi trong quá trình hòa giải giữa Mỹ và Iran, điều này không chỉ kiểm tra sự khôn ngoan ngoại giao của cả hai bên mà còn có thể định hình lại toàn bộ bối cảnh năng lượng và an ninh của Trung Đông.

Nhấp chuột vào hình ảnh để xem trong cửa sổ mới.

Eo biển Hormuz: "Tài sản vàng địa lý" được Iran khai thác lâu đời.


Các quan chức an ninh Iran đã khẳng định rõ ràng trong các cuộc trao đổi riêng rằng eo biển Hormuz không phải là một công cụ tạm thời, mà là một biện pháp răn đe chiến lược đã được lên kế hoạch một cách có hệ thống trong nhiều năm. Một nguồn tin an ninh cấp cao của Iran chỉ ra rằng Tehran từ lâu đã chuẩn bị cho khả năng đóng cửa eo biển, coi nó như một "tài sản vô giá" có được nhờ vị trí địa lý và không một thế lực bên ngoài nào có thể chiếm đoạt được.

Một nguồn tin thân cận với Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran còn mô tả eo biển Hormuz như một "thanh gươm rút khỏi vỏ", sự tồn tại của nó tự thân đã tạo nên một sức mạnh răn đe khu vực đáng gờm. Nó làm tăng đáng kể chi phí hành động cho các cường quốc bên ngoài mà không cần vượt qua ngưỡng hạt nhân, và trao cho Iran thế chủ động trong việc thiết lập các quy tắc. Dmitry Medvedev, Phó Chủ tịch Hội đồng An ninh Nga, thậm chí còn đi xa hơn vào ngày 8 tháng 4, so sánh eo biển Hormuz với một vũ khí hạt nhân mà Iran đã "thử nghiệm" thành công, nhấn mạnh tiềm năng vô tận của nó. Quan điểm này phá vỡ những điều cấm kỵ lâu đời xung quanh việc vận chuyển hàng hải qua eo biển, lần đầu tiên biến nó thành một con bài mặc cả khả thi trên bàn đàm phán.

Sự thay đổi bất ngờ về trọng tâm và điều chỉnh ưu tiên trong các cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran.


Theo các quan chức và nhà phân tích am hiểu vấn đề, vòng đàm phán sắp tới tại Islamabad sẽ không còn tập trung vào chương trình tên lửa của Iran hay các hoạt động ủy nhiệm trong khu vực, mà thay vào đó sẽ tập trung vào việc giới hạn mức độ làm giàu uranium và cách xử lý thích hợp việc Iran kiểm soát eo biển Hormuz. Mặc dù vấn đề làm giàu uranium vẫn bế tắc—Iran từ chối giảm mức độ làm giàu uranium xuống bằng không hoặc vận chuyển kho dự trữ của mình ra nước ngoài—nhưng các ưu tiên trong chương trình nghị sự đàm phán đã thay đổi đáng kể.

Các nguồn tin ở vùng Vịnh cho biết, ngoại giao Mỹ-Iran hiện đang nghiêng về hướng quản lý hơn là làm suy yếu ảnh hưởng của Iran, ưu tiên sự ổn định của nền kinh tế toàn cầu và nguồn cung năng lượng. Mặc dù cách tiếp cận này có thể tạo điều kiện thuận lợi cho một lệnh ngừng bắn ở một mức độ nào đó, nhưng nó cũng có nghĩa là mối đe dọa tên lửa và các cuộc xung đột ủy nhiệm – những mối quan ngại lớn nhất của các quốc gia vùng Vịnh – tạm thời bị gác lại.

Những mối lo ngại sâu sắc và sự mất cân bằng về luật lệ giữa các quốc gia vùng Vịnh


Các quan chức tại các quốc gia Ả Rập vùng Vịnh đã bày tỏ sự lo ngại sâu sắc về sự thay đổi này. Họ cảnh báo rằng việc chỉ quản lý sự kiểm soát của Iran đối với eo biển Hormuz, thay vì loại bỏ hoàn toàn ảnh hưởng của nước này, cuối cùng sẽ củng cố sự thống trị của Iran trong nguồn cung năng lượng ở Trung Đông. Các quốc gia sẽ phải gánh chịu những hậu quả nghiêm trọng nhất về năng lượng và an ninh đang bị loại trừ khỏi quá trình ra quyết định chính thức.

Một nguồn tin thân cận với chính phủ các nước vùng Vịnh thẳng thắn tuyên bố: "Cuối cùng, eo biển Hormuz đã trở thành lằn ranh đỏ không thể vượt qua. Trước đây nó không phải là vấn đề, nhưng giờ đây nó là vấn đề cốt lõi; mục tiêu đã bị thay đổi."

Bà Ebtesam Al-Ketbi, Chủ tịch Trung tâm Chính sách UAE, chỉ ra thêm rằng mô hình đàm phán này cho thấy sự mất cân bằng nghiêm trọng giữa những người đặt ra luật lệ và những người thực sự phải gánh chịu hậu quả. Bà nhấn mạnh rằng những gì đã xuất hiện không phải là một sự hòa giải mang tính lịch sử, mà là một sự dàn dựng có chủ đích cho một cuộc xung đột bền vững: “Ai đang phải gánh chịu hậu quả của chiến tranh tên lửa và chiến tranh ủy nhiệm? Đó là Israel, đặc biệt là các quốc gia vùng Vịnh. Đối với chúng tôi, một thỏa thuận thực sự tốt phải giải quyết đồng thời vấn đề tên lửa, chiến tranh ủy nhiệm và eo biển Hormuz, nhưng dường như các bên đàm phán không quan tâm đến những điều này.”

Các rủi ro tiềm tàng và tác động dài hạn của bối cảnh năng lượng toàn cầu


Các nhà phân tích nhìn chung tin rằng sự phát triển này phản ánh sự chuyển dịch trong bối cảnh an ninh Trung Đông từ một hệ thống luật lệ quốc tế cố định sang một sự sắp xếp thực tế hơn, dựa trên quyền lực. Cốt lõi của tranh chấp eo biển Hormuz không còn đơn thuần là việc ai kiểm soát eo biển, mà là ai có quyền thiết lập các quy tắc đi lại. Mặc dù sự chuyển dịch này có thể tạm thời làm giảm bớt sự đối đầu trực tiếp giữa Mỹ và Iran, nhưng nó lại gieo mầm cho sự bất ổn lâu dài trong khu vực. Các quốc gia vùng Vịnh lo ngại rằng việc ưu tiên lợi ích kinh tế toàn cầu cuối cùng sẽ khiến họ phải trả giá đắt nhất.

Tóm lại, mặc dù các cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran về eo biển Hormuz có thể mang lại bước đột phá ngoại giao ngắn hạn, nhưng việc các quốc gia vùng Vịnh xem nhẹ các mối quan ngại về an ninh đã trở thành tín hiệu đáng báo động nhất trong tình hình Trung Đông hiện nay. Sự kiện này không chỉ thử thách giới hạn của tất cả các bên trong cuộc đấu tranh quyền lực phức tạp mà còn báo trước một sự căng thẳng sâu sắc giữa an ninh năng lượng toàn cầu và ổn định khu vực. Hướng đi tương lai phụ thuộc vào việc tất cả các bên tìm kiếm một giải pháp cân bằng hơn trong các cuộc đàm phán tiếp theo để tránh xây dựng nền hòa bình tạm thời trên những mối nguy hiểm tiềm tàng lâu dài.

Câu hỏi thường gặp


Câu 1: Tại sao Iran lại gọi eo biển Hormuz là "tài sản vàng" và "thanh gươm rút khỏi vỏ"?

A: Eo biển Hormuz là tuyến đường thủy quan trọng nối liền Vịnh Ba Tư và Biển Ả Rập, nơi gần 20% lượng dầu vận chuyển toàn cầu đi qua. Iran coi đây là đòn bẩy địa lý trong các kế hoạch chiến lược dài hạn của mình, xuất phát từ vị trí địa lý tự nhiên, khó có thế lực bên ngoài nào có thể hoàn toàn chiếm đoạt được. Các quan chức Iran nhấn mạnh rằng, sau nhiều năm lên kế hoạch, eo biển này đã trở thành một công cụ răn đe mạnh mẽ có thể gây ảnh hưởng đáng kể mà không cần vượt qua ngưỡng hạt nhân. Nó có thể tăng cường đòn bẩy đàm phán của Iran bằng cách đe dọa an toàn hàng hải, và giá trị "vàng" của nó nằm ở khả năng ảnh hưởng đến thị trường năng lượng toàn cầu và mang lại cho Iran lợi thế cốt lõi trong việc chống lại áp lực từ bên ngoài.

Câu 2: Tại sao ưu tiên trong các cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran lại chuyển từ tên lửa và các lực lượng ủy nhiệm sang kiểm soát eo biển Hormuz?

A: Trọng tâm hiện tại của các cuộc đàm phán đã chuyển sang giới hạn làm giàu uranium và cách quản lý quyền kiểm soát của Iran đối với eo biển Hormuz, thay vì hoàn toàn giải tán chương trình tên lửa hoặc mạng lưới ủy nhiệm của Iran. Điều này là do eo biển Hormuz liên quan trực tiếp đến sự ổn định kinh tế toàn cầu, và cả Mỹ và Iran đều muốn đạt được thỏa thuận ngừng bắn bằng cách "quản lý đòn bẩy" hơn là loại bỏ nó. Sự chuyển hướng này phản ánh sự cân nhắc thực tế về việc ưu tiên bảo vệ chuỗi cung ứng năng lượng, nhưng nó cũng có nghĩa là các vấn đề an ninh cốt lõi ban đầu đã tạm thời bị gác lại, và chương trình nghị sự đàm phán đã chuyển từ kiềm chế toàn diện sang tập trung vào đòn bẩy địa lý nhạy cảm nhất.

Câu 3: Các quốc gia Ả Rập vùng Vịnh có những mối quan ngại cụ thể nào về sự thay đổi trong đàm phán này?

A: Mối quan ngại lớn nhất của các quốc gia vùng Vịnh là việc các lợi ích an ninh của họ bị gạt ra ngoài lề. Họ tin rằng nếu các cuộc đàm phán chỉ tập trung vào việc quản lý eo biển Hormuz mà không giải quyết các cuộc tấn công bằng tên lửa, máy bay không người lái và các cuộc tấn công ủy nhiệm của Iran, điều đó sẽ củng cố quyền kiểm soát của Iran đối với lĩnh vực năng lượng ở Trung Đông. Các quốc gia vùng Vịnh, những nước chịu hậu quả trực tiếp nhất về năng lượng và an ninh, lại bị loại trừ khỏi quá trình ra quyết định, dẫn đến sự mất cân bằng nghiêm trọng giữa những người đặt ra luật lệ và những nạn nhân thực sự. Một nguồn tin từ vùng Vịnh chỉ ra rằng "lằn ranh đỏ" đã chuyển từ các mối đe dọa tên lửa sang kiểm soát eo biển, khiến các quốc gia trong khu vực vốn từ lâu đã phải gánh chịu những mối đe dọa thực sự cảm thấy bị bỏ rơi.

Câu 4: Những phát ngôn của Medvedev đóng vai trò gì trong vụ việc này?

A: Trong một bài đăng ngày 8 tháng 4, Dmitry Medvedev, Phó Chủ tịch Hội đồng An ninh Nga, đã ví eo biển Hormuz như một vũ khí hạt nhân mà Iran đã "thử nghiệm" thành công, nhấn mạnh tiềm năng vô tận của nó. Lời cảnh báo công khai này đã trực tiếp phơi bày vị thế của eo biển như một con bài mặc cả quan trọng trong các cuộc đàm phán, làm gia tăng thêm mối lo ngại của các quốc gia vùng Vịnh. Điều này không chỉ củng cố khả năng của Iran trong việc tăng chi phí cho các hành động của mình mà không cần vượt qua ngưỡng hạt nhân, mà còn cho cộng đồng quốc tế thấy rõ rằng thành tựu lớn nhất của việc hòa giải Mỹ-Iran có thể chỉ giới hạn ở việc mở lại eo biển, chứ không phải đạt được sự giảm leo thang căng thẳng khu vực rộng lớn hơn.

Câu 5: Diễn biến đàm phán này có tác động lâu dài như thế nào đến tình hình an ninh tổng thể của Trung Đông?

A: Vụ việc này cho thấy an ninh Trung Đông đang chuyển từ các quy tắc quốc tế cố định sang các thỏa thuận dựa trên quyền lực. Trọng tâm của tranh chấp eo biển Hormuz nằm ở quyền lực thiết lập các quy tắc, điều này có thể dẫn đến xung đột kéo dài thay vì hòa giải thực sự. Các quốc gia vùng Vịnh nhấn mạnh rằng một "thỏa thuận tốt" phải đồng thời giải quyết các vấn đề về tên lửa, lực lượng ủy nhiệm và eo biển; nếu không, sự ổn định kinh tế toàn cầu sẽ được xây dựng trên sự bất ổn khu vực. Các chuyên gia như Ebtesam Al-Ketbi cảnh báo rằng đây không phải là một sự hòa giải lịch sử, mà là một sự căng thẳng lâu dài được dàn dựng một cách có chủ đích, cuối cùng có thể làm trầm trọng thêm rủi ro về nguồn cung năng lượng và đối đầu khu vực.
Cảnh Báo Rủi Ro và Miễn Trừ Trách Nhiệm
Thị trường có rủi ro, đầu tư cần thận trọng. Nội dung bài viết chỉ mang tính tham khảo, không phải lời khuyên đầu tư cá nhân, cũng không xem xét một số mục tiêu đầu tư cụ thể, tình hình tài chính hoặc nhu cầu của người dùng. Việc đầu tư dựa trên nội dung này là trách nhiệm của người dùng.

Biến Động Hàng Hóa Thực Tế

Loại Giá Hiện Tại Biến Động

XAU

4700.39

-39.66

(-0.84%)

XAG

75.465

-2.215

(-2.85%)

CONC

95.04

2.08

(2.24%)

OILC

104.05

2.29

(2.25%)

USD

98.665

0.054

(0.05%)

EURUSD

1.1699

-0.0005

(-0.04%)

GBPUSD

1.3503

0.0001

(0.00%)

USDCNH

6.8367

0.0059

(0.09%)

Tin Tức Nổi Bật