Sydney:12/24 22:26:56

Tokyo:12/24 22:26:56

Hong Kong:12/24 22:26:56

Singapore:12/24 22:26:56

Dubai:12/24 22:26:56

London:12/24 22:26:56

New York:12/24 22:26:56

Tin Tức  >  Chi Tiết Tin Tức

Bước đột phá lịch sử! Mỹ và Iran đạt được thỏa thuận ghi nhớ tại Islamabad: Eo biển Hormuz sẽ được tự do đi lại vĩnh viễn, mở ra kỷ nguyên hòa bình cho Trung Đông?

2026-06-15 08:01:31

Eo biển Hormuz, "cổ họng" của vận chuyển dầu mỏ toàn cầu, từ lâu đã bị bao phủ bởi bóng tối của sự phong tỏa quân sự và thu phí. Vào rạng sáng ngày 15 tháng 6 năm 2026, theo giờ Bắc Kinh, tin tức từ Pakistan đã làm chấn động cộng đồng quốc tế - Hoa Kỳ và Iran, sau nhiều vòng tham vấn căng thẳng, cuối cùng đã đạt được một thỏa thuận hòa bình lịch sử. Liệu văn kiện này, có tên gọi là "Bản ghi nhớ Islamabad", có thực sự mang lại hòa bình lâu dài cho Trung Đông?

Nhấp chuột vào hình ảnh để xem trong cửa sổ mới.

I. Thỏa thuận được hoàn tất: Thông báo chính thức vào đêm khuya sau quá trình hòa giải đa bên.


Sáng sớm ngày 15 tháng 6 theo giờ địa phương, một tin tức quan trọng đã xuất hiện từ Pakistan. Thủ tướng Pakistan Shebaz Sharif tuyên bố rằng sau nhiều vòng tham vấn và đàm phán chuyên sâu, Hoa Kỳ và Cộng hòa Hồi giáo Iran cuối cùng đã đạt được một thỏa thuận hòa bình lịch sử. Thủ tướng Sharif tiết lộ thêm rằng, dựa trên thỏa thuận hiện tại, các nhà trung gian sẽ tích cực thúc đẩy một số cuộc họp tiếp theo trong tuần này để đảm bảo việc thực hiện suôn sẻ các điều khoản của thỏa thuận.

Gần như cùng lúc đó, Tổng thống Mỹ Trump cũng đưa ra một tuyên bố công khai về vấn đề này. Ông xác nhận rằng thỏa thuận liên quan với Iran đã được hoàn tất. Ông Trump nhấn mạnh rằng "thỏa thuận tuyệt vời" này sẽ mang lại hòa bình và an ninh cho toàn bộ Trung Đông và tuyên bố rằng eo biển Hormuz sẽ được mở cửa cho việc đi lại miễn phí. Ông cũng tiết lộ rằng thỏa thuận sẽ được ký kết điện tử để thể hiện tính hiện đại và hiệu quả.

Thứ trưởng Ngoại giao Iran Gharibabadi thông báo vào sáng sớm rằng văn bản thỏa thuận giữa Iran và Mỹ, mang tên "Bản ghi nhớ Islamabad", đã được hoàn tất và lễ ký kết chính thức dự kiến diễn ra vào thứ Sáu, ngày 19 tháng 6, tại Thụy Sĩ. Ông Gharibabadi nhấn mạnh rằng, bắt đầu từ đêm ngày 15 tháng 6 theo giờ địa phương, các hoạt động quân sự trên tất cả các mặt trận sẽ chấm dứt vĩnh viễn và ngay lập tức, bao gồm cả mặt trận Lebanon vốn đã căng thẳng và bất ổn; đồng thời, lệnh phong tỏa hải quân của Mỹ đối với Iran sẽ được dỡ bỏ hoàn toàn vào đêm đó. Các cam kết của Iran sẽ bắt đầu được thực hiện sau khi thỏa thuận được ký kết chính thức vào thứ Sáu.

Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao Iran cũng đã ra tuyên bố xác nhận rằng văn bản ghi nhớ đã được hoàn thiện và nhắc lại lịch trình ngừng bắn và dỡ bỏ lệnh phong tỏa trên biển. Hội đồng cũng nhấn mạnh rằng các cuộc đàm phán tiếp theo về một thỏa thuận cuối cùng chỉ có thể bắt đầu sau khi bên kia thực hiện đầy đủ các cam kết trong bản ghi nhớ.

II. Nội dung cốt lõi của Thỏa thuận: Một thỏa thuận toàn diện từ eo biển Hormuz đến vấn đề hạt nhân


Theo các điều khoản cốt lõi của bản dự thảo biên bản ghi nhớ được các bên công bố, thỏa thuận này bao gồm một loạt các điều khoản chi tiết, liên quan đến một số lĩnh vực trọng yếu như quân sự, kinh tế, vận tải biển và năng lượng hạt nhân.

Trên phương diện quân sự và an ninh, một lệnh ngừng bắn vĩnh viễn đã được thực hiện ngay lập tức trên tất cả các mặt trận, bao gồm cả mặt trận Lebanon. Hoa Kỳ cam kết không can thiệp vào công việc nội bộ của Iran và tôn trọng chủ quyền quốc gia của Cộng hòa Hồi giáo Iran. Hơn nữa, Hoa Kỳ cam kết rút các lực lượng quân sự đóng tại khu vực xung quanh Iran. Về eo biển Hormuz vô cùng nhạy cảm, thỏa thuận quy định rằng eo biển này sẽ được đặt dưới sự kiểm soát của Iran và hoạt động hàng hải sẽ được nối lại trong vòng 30 ngày. Ông Trump cũng tuyên bố rằng bản ghi nhớ sẽ tạm dừng thu phí tại eo biển trong 60 ngày, trong khi thỏa thuận cuối cùng sẽ đảm bảo quyền tự do đi lại vĩnh viễn.

Về các vấn đề kinh tế và trừng phạt, Hoa Kỳ sẽ dỡ bỏ hoàn toàn lệnh phong tỏa hải quân đối với Iran trong vòng 30 ngày, đồng thời đình chỉ các lệnh trừng phạt đối với dầu mỏ, sản phẩm hóa dầu và các sản phẩm phái sinh liên quan của Iran, cho phép Iran sử dụng đầy đủ các khoản tiền và tài sản bị đóng băng. Quan trọng hơn, Hoa Kỳ và các đồng minh phải đệ trình gói viện trợ tái thiết với tổng trị giá không dưới 300 tỷ đô la để hỗ trợ sự phục hồi kinh tế hậu chiến của Iran. 24 tỷ đô la tài sản bị đóng băng của Iran sẽ được giải tỏa trong thời gian đàm phán 60 ngày, với một nửa số tiền được giải ngân cho Iran trước khi các cuộc đàm phán bắt đầu.

Về vấn đề hạt nhân và đàm phán thỏa thuận cuối cùng, hai bên sẽ tiến hành 60 ngày đàm phán để hoàn tất thỏa thuận về vấn đề hạt nhân. Iran tái khẳng định cam kết của mình đối với Hiệp ước Không phổ biến vũ khí hạt nhân và cam kết không phát triển vũ khí hạt nhân. Trong thời gian này, Hoa Kỳ cam kết không tăng cường hiện diện quân sự trong khu vực hoặc áp đặt các lệnh trừng phạt mới. Thỏa thuận cuối cùng cần được Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc thông qua bằng nghị quyết. Đáng chú ý, các vấn đề như chương trình tên lửa của Iran và việc hỗ trợ các nhóm kháng chiến đã hoàn toàn bị loại khỏi chương trình nghị sự đàm phán, điều này được coi là một thành tựu ngoại giao quan trọng đối với Iran.

III. Hàng loạt tuyên bố từ mọi phía: từ những lời hoan nghênh như một "chiến thắng lớn" đến những lời dè dặt.


Thỏa thuận này, ngay sau khi được công bố, đã lập tức gây ra phản ứng mạnh mẽ từ cộng đồng quốc tế. Phó Tổng thống Mỹ Vance, không giấu nổi sự phấn khích, tuyên bố rằng ông sẽ đích thân đến Geneva để tham dự lễ ký kết, và Tổng thống Trump cũng có thể tham dự. Ông Vance nhấn mạnh rằng Iran đã đảm bảo với Mỹ rằng họ sẽ không trả đũa Israel. Ông tự tin tuyên bố: "Tôi nghĩ chúng ta có thể tự tin nói rằng Iran sẽ không bao giờ sở hữu vũ khí hạt nhân. Đêm nay là một chiến thắng lớn."

Thứ trưởng Ngoại giao Iran Gharibabadi đã có lập trường thực dụng và thận trọng trong tuyên bố của mình. Ông chỉ ra rằng việc ký kết bản ghi nhớ không đồng nghĩa với việc tin tưởng "kẻ thù", mà phản ánh lập trường ngoại giao của Iran dựa trên việc phòng ngừa rủi ro. Ông nhấn mạnh rằng những kết quả mà Iran đạt được vượt xa những cam kết đã đưa ra. Gharibabadi cũng cảnh báo rằng nếu phía bên kia "vi phạm thỏa thuận", Iran sẽ có những biện pháp tương ứng, và lực lượng vũ trang Iran "luôn nắm chắc ngòi nổ trong tay". Về các cuộc đàm phán 60 ngày, ông tuyên bố rằng trọng tâm sẽ là việc dỡ bỏ các lệnh trừng phạt đối với Iran, một cơ chế tái thiết kinh tế cho Iran, và thiết lập một cơ chế kiểm chứng để giám sát việc tuân thủ của các bên. Vấn đề hạt nhân cũng sẽ được thảo luận trong vòng đàm phán này.

Thủ tướng Anh Keir Starmer nhiệt liệt hoan nghênh thỏa thuận đạt được giữa Mỹ và Iran. Ông chúc mừng Tổng thống Trump và các nhà trung gian hòa giải từ Pakistan, Qatar và các khu vực khác về những đóng góp của họ cho bước đột phá này. Đồng thời, ông Starmer nhắc lại lập trường kiên định của Anh: Iran không bao giờ được phép sở hữu vũ khí hạt nhân, và quyền tự do hàng hải ở eo biển Hormuz phải được khôi phục ngay lập tức mà không thu phí. Sau đó, các nhà lãnh đạo của Anh, Pháp, Đức và Ý đã đưa ra một tuyên bố chung, cũng nhấn mạnh rằng Iran không được phép sở hữu vũ khí hạt nhân và tái khẳng định sự ủng hộ hoàn toàn của họ đối với sự ổn định, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Lebanon.

Thủ tướng Qatar đã ra tuyên bố hoan nghênh Bản ghi nhớ và bày tỏ lòng biết ơn đối với bạn bè từ mọi lĩnh vực của Pakistan và tất cả các bên đã tạo điều kiện thuận lợi để đạt được sự đồng thuận. Ông kêu gọi tất cả các bên tham gia vào các cuộc đàm phán tiếp theo một cách tích cực và mang tính xây dựng, củng cố những thành tựu hiện có và thúc đẩy tình hình theo hướng ổn định và bền vững hơn.

Tuy nhiên, không phải tất cả các bên liên quan đều hài lòng với điều này. Thủ tướng Israel Netanyahu đã nói rõ với Tổng thống Mỹ Trump rằng Israel không bị ràng buộc bởi các điều khoản về Lebanon trong thỏa thuận Mỹ-Iran. Ông Netanyahu nhấn mạnh rằng Lực lượng Phòng vệ Israel sẽ không rút khỏi Lebanon, sẽ tiếp tục giữ vững các vị trí hiện có và tiếp tục các hoạt động quân sự chống lại Hezbollah. Tuyên bố này làm tăng thêm sự không chắc chắn đáng kể đối với việc thực thi thỏa thuận.

IV. Chi tiết hậu trường và những thách thức trong tương lai: Từ việc "tránh ngày sinh nhật" đến tình trạng tồn đọng đơn hàng


Đằng sau động thái ngoại giao này, một số chi tiết thú vị đang dần được hé lộ. Theo hai quan chức Iran trả lời phỏng vấn tờ The New York Times, Iran cố tình chọn thời điểm hoàn tất thỏa thuận với Hoa Kỳ sau nửa đêm theo giờ Washington – tức là vào rạng sáng ngày 15 tháng 6 theo giờ địa phương – để tránh trùng với ngày sinh nhật của Tổng thống Trump. Các quan chức giải thích rằng chênh lệch múi giờ 7,5 tiếng giữa hai bên cho phép Iran và Hoa Kỳ diễn giải thời điểm hoàn tất chính thức thỏa thuận theo những cách khác nhau.

Hơn nữa, truyền thông Mỹ tiết lộ rằng Iran trước đây đã lên kế hoạch tấn công quân sự vào Israel để đáp trả cuộc không kích của Israel vào Beirut, thủ đô của Lebanon. Kế hoạch này cuối cùng đã bị hủy bỏ vì ông Trump, thông qua một bên trung gian, đã gửi thông điệp tới Iran kêu gọi nước này kiềm chế. Tuy nhiên, các nhà phân tích chỉ ra rằng căng thẳng giữa Iran và Israel vẫn còn tồn tại, và triển vọng của các cuộc đàm phán thỏa thuận hòa bình đang diễn ra giữa Mỹ và Iran vẫn còn nhiều bất ổn.

Theo các nguồn tin, sau thỏa thuận giữa Mỹ và Iran, số lượng lớn tàu thuyền bị mắc kẹt ở eo biển Hormuz do lệnh phong tỏa kéo dài có thể mất vài tuần để giải tỏa và khôi phục hoạt động hàng hải bình thường. Điều này có nghĩa là ngay cả khi thỏa thuận chính trị đã được ký kết, việc nối lại hoạt động hàng hải thực tế vẫn sẽ phải đối mặt với những thách thức hậu cần đáng kể.

Theo tờ New York Times, trưởng đoàn đàm phán kiêm Chủ tịch Quốc hội Iran, Mohammad Ghalibaf, và Ngoại trưởng Iran Araqchi sẽ đến Geneva để ký kết thỏa thuận. Phó Tổng thống Mỹ Vance sẽ tham dự với tư cách đại diện của Mỹ. Đây sẽ là cuộc gặp cấp cao nhất giữa Iran và Hoa Kỳ trong 47 năm, kể từ cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran năm 1979 và cuộc khủng hoảng con tin tại đại sứ quán Mỹ ở Iran, dẫn đến việc cắt đứt quan hệ ngoại giao. Theo ông Araqchi, thỏa thuận cũng sẽ nêu rõ rằng Iran và Hoa Kỳ tôn trọng chủ quyền của nhau và sẽ không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau.

V. Triển vọng: Con đường dẫn đến hòa bình vẫn còn dài và gian nan


Bản "Ghi nhớ Islamabad" này là chưa từng có tiền lệ trong lịch sử ngoại giao hiện đại của Trung Đông xét về phạm vi và sự phức tạp của các lợi ích liên quan. Từ lệnh ngừng bắn vĩnh viễn đến việc tự do đi lại qua eo biển, từ khoản viện trợ tái thiết 300 tỷ đô la đến 60 ngày đàm phán về vấn đề hạt nhân, thỏa thuận này cung cấp một lộ trình rõ ràng để giảm bớt căng thẳng khu vực.

Tuy nhiên, những thách thức vẫn còn đó. Israel đã bác bỏ rõ ràng các điều khoản về Lebanon trong thỏa thuận, và chính phủ Netanyahu vẫn kiên quyết không rút quân và tiếp tục tấn công Hezbollah, điều này có thể làm bùng phát lại giao tranh trên mặt trận Lebanon. Mặc dù Iran đã cam kết không phát triển vũ khí hạt nhân, nhưng việc xử lý các vật liệu làm giàu và các hoạt động làm giàu uranium trong suốt 60 ngày đàm phán vẫn sẽ là một vấn đề nan giải. Hơn nữa, các yếu tố chính trị trong nước tại Hoa Kỳ cũng có thể ảnh hưởng đến việc thực hiện thỏa thuận lâu dài – Trump đã cảnh báo rõ ràng rằng ông sẽ nối lại hành động quân sự nếu Iran cuối cùng không đạt được thỏa thuận hạt nhân.

Như Thứ trưởng Ngoại giao Iran Gharibabadi đã tuyên bố, "Những thành tựu của chúng tôi vượt xa những lời hứa", nhưng liệu thỏa thuận này có thực sự mang lại hòa bình lâu dài cho Trung Đông hay không vẫn còn phải chờ xem. Lễ ký kết tại Geneva vào ngày 19 tháng 6 có thể chỉ là khởi đầu của một quá trình dài và gian nan.

Câu hỏi thường gặp


Câu hỏi 1: Tại sao Mỹ và Iran lại có thể đột ngột đạt được thỏa thuận hòa bình vào thời điểm này?

A: Nguyên nhân trực tiếp là kế hoạch tấn công quân sự của Iran nhằm vào Israel để đáp trả cuộc không kích của Israel vào Beirut. Ông Trump đã can thiệp khẩn cấp thông qua một bên trung gian thứ ba, kêu gọi Iran kiềm chế và tận dụng điều này như một cơ hội để khởi động các cuộc đàm phán toàn diện. Hơn nữa, sự trung gian tích cực của các nước như Pakistan và Qatar đã cung cấp các kênh liên lạc cho cả hai bên. Lý do sâu xa hơn nằm ở chỗ Mỹ muốn giảm căng thẳng ở Trung Đông để hạ giá năng lượng và tập trung vào các thách thức chiến lược khác; Iran, đang gặp khó khăn kinh tế do các lệnh trừng phạt dài hạn, cần khẩn cấp giải phóng tài sản bị đóng băng và nhận viện trợ tái thiết. Cả hai bên đều tìm thấy điểm chung trong tình thế tiến thoái lưỡng nan cùng có lợi cho mình.

Câu hỏi 2: Thỏa thuận quy định cụ thể về phí đi lại qua eo biển Hormuz như thế nào?

A: Theo tuyên bố của ông Trump và bản dự thảo biên bản ghi nhớ, thỏa thuận này áp dụng phương án hai giai đoạn. Thứ nhất, phí thu tại eo biển Hormuz sẽ được tạm dừng ngay sau khi biên bản ghi nhớ có hiệu lực, trong thời hạn 60 ngày. Trên cơ sở đó, cả hai bên sẽ đảm bảo quyền tự do đi lại vĩnh viễn qua eo biển trong thỏa thuận cuối cùng. Điều này có nghĩa là không quốc gia hay lực lượng vũ trang nào được phép thu phí hoặc cản trở tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz với bất kỳ lý do nào. Cần lưu ý rằng trước đây Iran đã áp đặt các hạn chế đối với việc đi lại qua eo biển do lý do phong tỏa và an ninh; thỏa thuận này nhằm mục đích khôi phục quyền đi lại vô hại và tự do hàng hải theo luật pháp quốc tế.

Câu hỏi 3: Tại sao Israel công khai phản đối thỏa thuận? Ông Netanyahu đã có những hành động gì?

A: Mối quan ngại cốt lõi của Israel là an ninh. Ông Netanyahu tin rằng các điều khoản về Lebanon trong thỏa thuận (yêu cầu ngừng bắn trên mọi mặt trận) có thể hạn chế quyền tự do hành động của quân đội Israel chống lại Hezbollah. Hơn nữa, Israel lo ngại rằng số tiền mà Iran nhận được sau khi căng thẳng giảm bớt có thể gián tiếp hỗ trợ các lực lượng ủy nhiệm của nước này trong khu vực. Do đó, ông Netanyahu đã nói rõ với ông Trump rằng Israel không bị ràng buộc bởi các điều khoản về Lebanon trong thỏa thuận và tuyên bố rằng quân đội Israel sẽ không rút khỏi Lebanon, sẽ tiếp tục giữ các vị trí hiện có và sẽ tiếp tục các hoạt động quân sự chống lại Hezbollah. Ông Trump mô tả ông Netanyahu là người "khó thuyết phục", nhưng cuối cùng đã tạo điều kiện thuận lợi cho thỏa thuận này.

Câu hỏi 4: Vấn đề hạt nhân của Iran được giải quyết như thế nào trong thỏa thuận? Iran đã từ bỏ chương trình vũ khí hạt nhân của mình chưa?

A: Thỏa thuận không yêu cầu Iran phải ngay lập tức tháo dỡ tất cả các cơ sở hạt nhân của mình, mà chỉ dành ra một khoảng thời gian đàm phán 60 ngày để thảo luận cụ thể về vấn đề hạt nhân. Iran đã tái khẳng định việc tuân thủ Hiệp ước Không phổ biến vũ khí hạt nhân và cam kết không phát triển vũ khí hạt nhân. Thỏa thuận cuối cùng sẽ tập trung vào ba lĩnh vực chính: xử lý vật liệu làm giàu và các hoạt động làm giàu uranium, dỡ bỏ hoàn toàn các lệnh trừng phạt của Mỹ, và tái thiết kinh tế của Iran. Đáng chú ý, chương trình tên lửa của Iran và việc hỗ trợ các nhóm kháng chiến đã được loại trừ rõ ràng khỏi chương trình nghị sự đàm phán, điều này được coi là một thắng lợi ngoại giao lớn đối với Iran. Ông Gharibabadi nhấn mạnh rằng Iran sẽ chỉ đồng ý ký thỏa thuận cuối cùng sau khi tất cả các yêu cầu của nước này được ghi vào văn bản.

Câu hỏi 5: Ai sẽ giám sát việc thực hiện thỏa thuận? Hậu quả là gì nếu một bên vi phạm thỏa thuận?

A: Theo dự thảo biên bản ghi nhớ, cả hai bên sẽ thiết lập một cơ chế chuyên trách để giám sát việc thực hiện thỏa thuận, và thỏa thuận cuối cùng sẽ cần được Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc phê chuẩn bằng nghị quyết để được bảo đảm theo luật quốc tế. Về phản ứng đối với các vi phạm tiềm tàng, Iran đã áp dụng lập trường cực kỳ thận trọng: Thứ trưởng Ngoại giao Gharibabadi đã cảnh báo rõ ràng rằng nếu phía bên kia vi phạm thỏa thuận, Iran sẽ tự mình thực hiện các biện pháp thích hợp, và lực lượng vũ trang Iran sẽ "luôn nắm chắc quyền lực trong tay". Mặt khác, chính quyền Trump đã đe dọa sẽ nối lại các cuộc tấn công quân sự chống lại Tehran nếu Iran không đạt được thỏa thuận hạt nhân cuối cùng. Thiết kế song phương bảo lưu quyền trả đũa này khiến việc thực hiện thỏa thuận phụ thuộc rất nhiều vào việc tích lũy lòng tin lẫn nhau giữa hai bên trong 60 ngày tới.
Cảnh Báo Rủi Ro và Miễn Trừ Trách Nhiệm
Thị trường có rủi ro, đầu tư cần thận trọng. Nội dung bài viết chỉ mang tính tham khảo, không phải lời khuyên đầu tư cá nhân, cũng không xem xét một số mục tiêu đầu tư cụ thể, tình hình tài chính hoặc nhu cầu của người dùng. Việc đầu tư dựa trên nội dung này là trách nhiệm của người dùng.

Biến Động Hàng Hóa Thực Tế

Loại Giá Hiện Tại Biến Động

XAU

4323.80

106.97

(2.54%)

XAG

70.358

2.400

(3.53%)

CONC

80.55

-4.33

(-5.10%)

OILC

83.31

-3.44

(-3.96%)

USD

99.522

-0.282

(-0.28%)

EURUSD

1.1603

0.0035

(0.31%)

GBPUSD

1.3444

0.0041

(0.31%)

USDCNH

6.7571

-0.0057

(-0.08%)

Tin Tức Nổi Bật