Bi kịch của thỏa thuận ngừng bắn và trò chơi hạt nhân: "Bình minh giả tạo" đằng sau các cuộc đàm phán Mỹ-Iran
2026-02-26 19:08:33

Theo các báo cáo mới nhất, vòng đàm phán thứ ba đã tiếp tục diễn ra hôm nay tại Geneva. Iran đã đưa ra nhượng bộ ban đầu là giảm mức độ làm giàu uranium từ 60% xuống 3,6%, nhưng Hoa Kỳ vẫn kiên quyết giữ vững lập trường "không làm giàu" và chuyển giao kho dự trữ uranium làm giàu cao của mình, làm lu mờ triển vọng của các cuộc đàm phán. Trong khi đó, hình ảnh vệ tinh cho thấy Iran vẫn đang củng cố các cơ sở hạt nhân ngầm của mình, cho thấy sự mong manh trong ngoại giao của nước này.
Tính toán của Trump: "Răn đe mang tính cơ hội" trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ.
Đối với chính quyền Trump hiện tại, "thắng cử" là ưu tiên cao hơn nhiều so với "thắng chiến tranh". Các cuộc thăm dò mới nhất vào tháng 2 năm 2026 cho thấy tỷ lệ ủng hộ của Trump dao động quanh mức 43%, tỷ lệ không ủng hộ là 55%, và sự ủng hộ của cử tri độc lập ở mức thấp kỷ lục 26%.
Trong bối cảnh đó, ông ta thể hiện rõ những đặc điểm cơ hội chủ nghĩa: mặc dù bài phát biểu Thông điệp Liên bang của Trump vào ngày 24 tháng 2 năm 2026 rất gay gắt, nhưng bản chất của nó là nhằm thiết lập sự răn đe chứ không phải là phát động chiến tranh. Các nhà phân tích chỉ ra rằng ngay cả với việc triển khai nhóm tàu sân bay tấn công lớn nhất kể từ Chiến dịch Midnight Hammer ở Vịnh Ba Tư, mục tiêu cốt lõi của ông ta vẫn là buộc Iran ký một "thỏa thuận trên giấy tờ" có thể tăng cơ hội thắng cử của nước này trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ.
Cuộc thảo luận mới nhất trên nền tảng X cho thấy ông Trump coi vòng đàm phán này là "cơ hội cuối cùng" và đặt ra thời hạn 10-15 ngày để tránh thất bại ngoại giao có thể dẫn đến leo thang quân sự.
Một cuộc chiến kéo dài ở Trung Đông sẽ hoàn toàn phá vỡ lời hứa chính trị của Đảng Cộng hòa về việc "chấm dứt các cuộc chiến tranh không hồi kết" và có thể dẫn đến sự quay lưng của cử tri ở các bang dao động do lạm phát trong nước và thâm hụt ngân sách. Hoa Kỳ đã triển khai máy bay chiến đấu F-16 và F-22 đến Trung Đông, nhưng điều này chủ yếu là để gây áp lực hơn là gây chiến ngay lập tức.
Những mâu thuẫn nội bộ trong Đảng Cộng hòa: Chủ nghĩa hiện thực của Vance đối lập với chủ nghĩa cấp tiến của Rubio.
Trong nội bộ nhóm cố vấn thân cận của Trump, "chiến thuật trì hoãn" này che giấu một cuộc đấu tranh quyền lực giữa hai thế lực:
Những lo ngại của JD Vance: Là đại diện cho chủ nghĩa biệt lập MAGA, Phó Tổng thống Vance nhận thức rõ rằng dầu mỏ và giá cả là "những vấn đề then chốt" đối với cử tri. Ông lo ngại rằng một cuộc xung đột toàn diện sẽ làm cạn kiệt kho dự trữ tên lửa đánh chặn của quân đội Mỹ ở Thái Bình Dương, làm lộ ra điểm yếu trong cuộc cạnh tranh giữa Mỹ và Trung Quốc. Ông chủ trương giải quyết các vấn đề thông qua "biện pháp kiềm chế kinh tế tối đa" thay vì đối đầu quân sự trực tiếp. Các cuộc thăm dò gần đây cho thấy chi phí sinh hoạt đã trở thành mối quan tâm hàng đầu trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm 2026, ủng hộ cách tiếp cận thực dụng của Vance.
Tính toán của Marco Rubio: Khi còn là Ngoại trưởng, trong cuộc họp báo ngày 25 tháng 2, Rubio nhấn mạnh rằng mối đe dọa tên lửa từ Iran là "không thể duy trì", nhưng ngưỡng "không làm giàu uranium" mà ông đề xuất lại quá cao. Ngưỡng cao này về cơ bản đã tạo ra một lập trường đạo đức vững chắc để tiếp tục hành động sau thất bại ngoại giao (chẳng hạn như cho phép Israel tấn công), chứ không phải là niềm tin thực sự vào thành công ngoại giao. Ngoại trưởng Iran Araqchi tuyên bố tại Geneva rằng Iran sẵn sàng nhượng bộ nhưng từ chối giải tán hoàn toàn chương trình hạt nhân của mình.
Chiến lược của Iran: "vội vàng" tiến tới ngưỡng hạt nhân trong khi trì hoãn điều không thể tránh khỏi.
Iran hiểu rõ điểm yếu của Trump hơn bất kỳ ai. Lập trường đàm phán hiện tại của Tehran cực kỳ khó đoán – họ đã đề xuất tại Geneva giảm độ làm giàu uranium từ 60% xuống 3,6% để đổi lấy việc dỡ bỏ lệnh trừng phạt, và thậm chí còn đang xem xét chuyển một phần uranium được làm giàu cao của họ ra nước ngoài.
Tuy nhiên, hình ảnh vệ tinh từ tháng 2 năm 2026 cho thấy công tác gia cố các cơ sở hạt nhân ngầm của Iran ở những nơi như Esfahan vẫn chưa dừng lại, bao gồm việc bổ sung các lớp bảo vệ bê tông mới và gia cố lối vào đường hầm. Các cơ sở Natanz và Parchin cũng đang được sửa chữa để khắc phục thiệt hại sau vụ tấn công năm ngoái, cho thấy Iran đang lợi dụng "khoảng trống đàm phán" để đẩy nhanh tiến độ phát triển công nghệ của mình.
Chừng nào Iran vẫn còn tiếng nói tại bàn đàm phán, quân đội Mỹ sẽ khó có thể ra lệnh không kích, và Iran sẽ tiến gần hơn một ngày đến việc hoàn thành chu trình thử nghiệm hạt nhân vật lý. Lãnh đạo tối cao của Iran, Khamenei, cảnh báo rằng mặc dù các tàu sân bay của Mỹ rất mạnh, nhưng Iran có khả năng đánh chìm chúng.
Thị trường dầu thô: Một "tình thế tiến thoái lưỡng nan" ở cấp độ cao, chịu ảnh hưởng mạnh mẽ bởi yếu tố địa chính trị.
Giá dầu thô là thước đo trung thực nhất cho sự lừa dối này. Kể từ đầu năm 2026, giá dầu không còn được chi phối bởi các yếu tố cung cầu cơ bản, mà đã trở thành một phần hoàn toàn phụ thuộc vào địa chính trị.
Mặc dù sản lượng dầu thô của Mỹ đạt mức cao kỷ lục trong tháng Hai, giá dầu Brent vẫn kiên định giữ vững trên mức 70 đô la một thùng. Các nhà phân tích thị trường nhìn chung đều đồng ý rằng giá dầu hiện tại đã bao gồm ít nhất 10 đô la "phí rủi ro địa chính trị". Cơ quan Thông tin Năng lượng Mỹ (EIA) dự báo giá trung bình là 58 đô la một thùng vào năm 2026, nhưng sự bất ổn ngắn hạn xung quanh các cuộc đàm phán có thể sẽ tiếp tục kéo dài.
Thị trường này đang ở trạng thái "cao và dễ biến động". Mỗi khi có tiến triển trong các cuộc đàm phán ở Geneva, giá dầu lại giảm nhẹ; ngược lại, ngay khi ông Trump nhắc lại "thời hạn 10 ngày", giá lại nhanh chóng phục hồi. Các nhà giao dịch đang đánh cược: nếu đàm phán đổ vỡ, nguy cơ phong tỏa eo biển Hormuz có thể khiến giá dầu giảm mạnh xuống hơn 100 đô la; nếu đàm phán thành công, nhu cầu yếu sau màn kịch chính trị có thể khiến giá sụp đổ. Sự khác biệt cực đoan về kỳ vọng này đã dẫn đến sự biến động nghẹt thở hiện nay.
Trong lịch sử, việc các tổng thống Mỹ phát động hành động quân sự trước các cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ thường mang lại sự gia tăng ngắn hạn về tỷ lệ ủng hộ, nhưng tác động lâu dài thì không chắc chắn. Hành động quân sự có thể tạo ra hiệu ứng "tập hợp lực lượng" ngắn hạn, nhưng nếu chiến tranh kéo dài hoặc chi phí kinh tế cao, tỷ lệ ủng hộ thường giảm xuống. Nếu Trump dốc toàn lực vào cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm 2026, ông cần phải cân nhắc con dao hai lưỡi này.
Phần kết luận
Cuộc đàm phán Mỹ-Iran này không phải là cầu nối dẫn đến hòa bình, mà là một quả bom với ngòi nổ đã được cố tình kích hoạt. Ông Trump cần đàm phán để xoa dịu cử tri và kiềm chế giá dầu, trong khi Iran cần đàm phán để câu giờ cho vụ thử hạt nhân của mình. Cán cân hiện tại rất mong manh: nếu cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vẫn không thuận lợi, liệu ông Trump có đánh cược tất cả vì hiệu ứng "tập hợp lực lượng" hay không? Dữ liệu lịch sử cho thấy rằng mặc dù chiến lược này có thể mang lại lợi ích ngắn hạn, nhưng rủi ro là rất lớn. "Bình minh giả tạo" ở Geneva có thể sớm tan vỡ, và thế giới cần phải cảnh giác với nguy cơ leo thang tiềm tàng.
- Cảnh Báo Rủi Ro và Miễn Trừ Trách Nhiệm
- Thị trường có rủi ro, đầu tư cần thận trọng. Nội dung bài viết chỉ mang tính tham khảo, không phải lời khuyên đầu tư cá nhân, cũng không xem xét một số mục tiêu đầu tư cụ thể, tình hình tài chính hoặc nhu cầu của người dùng. Việc đầu tư dựa trên nội dung này là trách nhiệm của người dùng.