Những tuyên bố của Trump và Iran hoàn toàn trái ngược nhau, khiến giá dầu lại một lần nữa biến động mạnh.
2026-04-20 17:45:28

Hai câu chuyện hoàn toàn khác nhau về cùng một sự kiện.
Ông Trump tiếp tục đưa ra những tín hiệu mạnh mẽ và lạc quan. Vào ngày 17-18 tháng 4, ông liên tục tuyên bố thông qua mạng xã hội và các bài phát biểu công khai rằng Iran "đã đồng ý với hầu hết mọi thứ", bao gồm việc mở cửa vĩnh viễn eo biển Hormuz, ngừng sử dụng nó như một vũ khí và đạt được tiến bộ đáng kể trong các vấn đề liên quan đến hạt nhân. Ông nhấn mạnh rằng "Hoa Kỳ đã thắng, bất kể có đạt được thỏa thuận hay không", và tuyên bố rằng các cuộc đàm phán "đang tiến triển rất tốt, với rất ít khác biệt". Đồng thời, Mỹ duy trì lệnh phong tỏa hải quân đối với các cảng của Iran, thậm chí còn tuyên bố vào ngày 19-20 tháng 4 rằng quân đội Mỹ đã bắt giữ một tàu chở hàng của Iran đang cố gắng vượt qua lệnh phong tỏa, và đe dọa sẽ tấn công các nhà máy điện và cầu của Iran "trở lại thời kỳ đồ đá" nếu Iran không chấp nhận một "thỏa thuận công bằng". Ông Trump cũng đề cập rằng Mỹ đã hỗ trợ rà phá bom mìn và xác nhận rằng khuôn khổ ngừng bắn hai tuần vẫn còn hiệu lực, nhằm trấn an thị trường và gây áp lực lên các đối thủ.
Phản ứng của Iran là ăn miếng trả miếng, thể hiện lập trường kiên quyết và không khoan nhượng. Chủ tịch Quốc hội Qalibaf đã trực tiếp chỉ trích nhiều tuyên bố của Trump về Iran được đưa ra trong một thời gian ngắn, gọi chúng là "hoàn toàn không đúng sự thật", và tuyên bố rằng Mỹ "không thể thắng một cuộc chiến bằng dối trá, và chắc chắn sẽ không đạt được gì trong các cuộc đàm phán". Ngoại trưởng Araqchi, Tổng thống Pezeshkyan và các quan chức cấp cao của Lực lượng Vệ binh Cách mạng đều nhất trí nhấn mạnh rằng việc mở cửa eo biển là một hành động chủ quyền của Iran với các điều kiện rõ ràng - chỉ giới hạn cho tàu buôn, mang tính tạm thời và yêu cầu đi qua các tuyến đường được chỉ định dưới sự kiểm soát của Iran. Do việc Mỹ tiếp tục phong tỏa các cảng, Iran đã thắt chặt kiểm soát đối với eo biển một lần nữa. Họ đã từ chối rõ ràng việc giao nộp uranium làm giàu, bác bỏ bất kỳ điều kiện "cực đoan" nào và nhắc lại rằng Hải quân Iran vẫn giữ "quyền kiểm soát hoàn toàn" đối với eo biển cho đến khi chiến tranh kết thúc hoàn toàn và hòa bình lâu dài được thiết lập. Tổng thống Pezeshkyan tuyên bố chắc chắn: "Không ai có thể tước đoạt quyền hạt nhân của Iran".
Những mô tả về cùng một sự kiện gần như trái ngược hoàn toàn: Mỹ miêu tả việc mở cửa eo biển ngắn ngủi đó là "sự đầu hàng của Iran và một thỏa thuận trong tầm tay", trong khi Iran lại coi đó là "hành động cướp biển của Mỹ, chúng tôi sẽ không bao giờ đầu hàng". Tuyên bố của hai bên về việc mở/đóng cửa eo biển, hiệu quả của lệnh ngừng bắn và tiến trình thực chất của các cuộc đàm phán tạo thành một hình ảnh phản chiếu rõ nét.
"Nghệ thuật đàm phán" của Trump mâu thuẫn với hình ảnh Iran là "trục kháng chiến".
Đằng sau khoảng trống về mặt tường thuật này là sự xung đột giữa các logic chiến lược ăn sâu bám rễ. Phong cách của Trump luôn nhấn mạnh "nghệ thuật đàm phán"—tạo áp lực tâm lý bằng cách phóng đại cảm giác chiến thắng và kết hợp nó với những lời đe dọa cực đoan, đồng thời ổn định cảm xúc của những người ủng hộ và đồng minh trong nước. Sự sụt giảm ngắn hạn của giá dầu sau tuyên bố "mở cửa" của ông là một biểu hiện trực tiếp của chiến lược này. Ông liên tục tuyên bố rằng "Iran không thể tống tiền Hoa Kỳ bằng eo biển Manche", nhằm gửi tín hiệu đến thị trường và các đối thủ rằng Hoa Kỳ đang nắm ưu thế.
Mặt khác, Iran phải duy trì hình ảnh là một phần của "trục kháng chiến", tập hợp sự ủng hộ của công chúng trong nước và thể hiện khả năng phục hồi trên trường quốc tế. Bất kỳ sự nhượng bộ tiềm năng nào cũng sẽ được coi là "chiến thắng cho chủ quyền", trong khi sự từ chối sẽ được miêu tả như một biểu tượng của sự thách thức chống lại bá quyền. Chừng nào lệnh phong tỏa của Mỹ còn tiếp diễn, Iran sẽ không cho phép việc mở cửa eo biển trở thành một sự thỏa hiệp đơn phương. Tuyên bố của Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao chỉ rõ rằng Iran sẽ tiếp tục giám sát và kiểm soát việc đi lại qua eo biển cho đến khi đạt được hòa bình lâu dài. Cách tiếp cận cứng rắn trong nước và thể hiện khả năng phục hồi bên ngoài này phù hợp với logic ngoại giao và tuyên truyền lâu đời của Iran.
Mâu thuẫn cốt lõi trong bế tắc đàm phán: Chúng ta còn rất xa mới đạt đến giai đoạn hoàn tất thỏa thuận.
Ở mức độ sâu hơn, sự khác biệt trong các tuyên bố này phản ánh rằng bế tắc thực sự trong các cuộc đàm phán còn lâu mới được phá vỡ. Những khác biệt cốt lõi nằm ở một số lĩnh vực then chốt: Mỹ yêu cầu Iran phi hạt nhân hóa hoàn toàn chương trình hạt nhân, đình chỉ làm giàu uranium trong thời gian dài và chuyển giao uranium được làm giàu cao; mặt khác, Iran nhấn mạnh việc giữ lại quyền hạt nhân của mình và chỉ có khả năng chấp nhận việc đình chỉ có giới hạn. Về eo biển Hormuz, Mỹ tìm kiếm sự mở cửa vĩnh viễn, vô điều kiện, trong khi Iran nhấn mạnh quyền kiểm soát chủ quyền và việc đi lại có điều kiện. Việc dỡ bỏ các lệnh trừng phạt và công nhận ảnh hưởng khu vực cũng là những điểm khó khăn để cả hai bên đạt được thỏa hiệp.
Bất chấp những nỗ lực không ngừng của các bên thứ ba như Pakistan nhằm thúc đẩy các cuộc đàm phán gián tiếp, và kế hoạch của các nhà đàm phán Mỹ đến Islamabad, các báo cáo cho thấy vẫn còn những bất đồng đáng kể về các vấn đề cốt lõi. Ông Trump tuyên bố "sự khác biệt là nhỏ" và "sẽ sớm có tin tốt", trong khi Iran liên tục nhấn mạnh rằng họ sẽ không bao giờ chấp nhận các điều kiện "cực đoan". Khoảng cách càng lớn, càng cho thấy cả hai bên vẫn đang mặc cả ở cấp cao thay vì tiến tới một thỏa hiệp thực chất.
Những biến động trên thị trường dầu mỏ: Các tuyên bố trái chiều liên tục gây ra sự biến động giá dầu.
Việc sử dụng các câu chuyện gây sức ép này đã tác động trực tiếp và mạnh mẽ đến thị trường dầu mỏ toàn cầu. Trong những tuần gần đây, giá dầu đã thể hiện sự biến động đầu cơ cao độ, tăng vọt khi có nguy cơ bị phong tỏa và giảm mạnh khi có tin tức về các thỏa thuận ngừng bắn hoặc việc mở cửa trở lại. Dữ liệu của IEA và EIA cho thấy lưu lượng giao thông thực tế tại eo biển Hormuz vẫn bị hạn chế, lượng dự trữ đang cạn kiệt nhanh chóng, và các nhà nhập khẩu lớn ở châu Á (Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản, Hàn Quốc, v.v.) đang chịu áp lực lớn nhất đối với chuỗi cung ứng.
Những mâu thuẫn lặp đi lặp lại trong các tuyên bố đã "thao túng" thị trường, dẫn đến gia tăng đầu cơ ngắn hạn. Tuy nhiên, sự phục hồi thực sự của nguồn cung phụ thuộc vào sự cải thiện thực tế trong dữ liệu về hoạt động hàng hải ở eo biển Đài Loan, chứ không phải vào tuyên bố đơn phương của bất kỳ bên nào.
Nếu thỏa thuận ngừng bắn hai tuần bị phá vỡ sau khi hết hạn, các lệnh trừng phạt của Mỹ và các biện pháp đáp trả của Iran có thể đẩy giá dầu lên cao hơn nữa, dẫn đến sự gia tăng đồng thời chi phí năng lượng toàn cầu và nguy cơ lạm phát. Phản ứng của thị trường đối với "lời lẽ lạc quan" của Trump đã trở nên thận trọng hơn, với việc các nhà đầu tư ngày càng tập trung vào các chỉ số khách quan như dữ liệu tàu AIS và khối lượng giao thông thực tế.
Ý nghĩa và triển vọng đầu tư: Hãy lắng nghe lời nói và quan sát hành động của họ.
Nhìn chung, khoảng cách đáng kể giữa tuyên bố của Trump và Iran không phải là điều bất thường trong xung đột, mà là hiện tượng bình thường trong các cuộc xung đột địa chính trị hiện đại. Nó phản ánh cách thức chiến tranh thông tin khuếch đại các bế tắc quân sự và ngoại giao: một bên cố gắng buộc bên kia nhượng bộ bằng luận điệu "chiến thắng đã được đảm bảo", trong khi bên kia thể hiện sự kiên cường và quyết tâm bằng cách "không nhượng bộ một tấc nào". Trong ngắn hạn, khoảng cách này có thể tiếp tục mở đường cho vòng hòa giải tiếp theo của Pakistan hoặc khả năng leo thang; về lâu dài, khoảng cách về luận điệu sẽ chỉ thu hẹp đáng kể khi giá dầu cao, chi phí kinh tế và áp lực trong nước thực sự buộc một bên phải đưa ra những thỏa hiệp đáng kể.
Đối với các nhà đầu tư và nhà quan sát thị trường, cách tiếp cận hợp lý nhất là "lắng nghe những gì được nói và quan sát những gì được làm". Ưu tiên theo dõi các chỉ số khách quan như dữ liệu tàu AIS, khối lượng giao thông hàng ngày trong eo biển và các báo cáo hàng tuần của IEA/EIA, thay vì bị ảnh hưởng bởi bất kỳ tuyên bố đơn phương nào. Trong bối cảnh tình hình biến động cao, nên duy trì đánh giá rõ ràng thông qua việc đối chiếu nhiều nguồn thông tin và điều chỉnh linh hoạt các vị thế liên quan đến năng lượng để đối phó với khả năng tiếp tục biến động. Trong thị trường dầu mỏ địa chính trị, tiến bộ thực sự luôn nằm ở hành động chứ không phải lời nói.
Vào lúc 17:37 giờ Bắc Kinh, giá dầu thô WTI đang giao dịch ở mức 87,28 USD/thùng, tăng 5,68%.
- Cảnh Báo Rủi Ro và Miễn Trừ Trách Nhiệm
- Thị trường có rủi ro, đầu tư cần thận trọng. Nội dung bài viết chỉ mang tính tham khảo, không phải lời khuyên đầu tư cá nhân, cũng không xem xét một số mục tiêu đầu tư cụ thể, tình hình tài chính hoặc nhu cầu của người dùng. Việc đầu tư dựa trên nội dung này là trách nhiệm của người dùng.