Đằng sau sự biến động mạnh mẽ của giá dầu: Thay đổi lãnh đạo quân đội Mỹ và lập trường cứng rắn đối với Iran; ba tàu sân bay được tập hợp nhưng vẫn lo ngại về tên lửa đặt trên bờ; liệu canh bạc của Trump có thể dẫn đến giá dầu giảm?
2026-04-23 17:14:43
Bộ trưởng Hải quân Hoa Kỳ John Phelan chính thức bị cách chức và được thay thế bởi người theo đường lối cứng rắn Hung Cao. Trong khi đó, Chủ tịch Quốc hội Iran Mohammad-Bagael Ghalibaf tuyên bố rằng Iran sẽ không mở cửa eo biển Hormuz chừng nào Hoa Kỳ còn tiếp tục vi phạm thỏa thuận ngừng bắn (bao gồm cả việc phong tỏa trên biển).
Đằng sau những biến động này là cuộc đấu tranh giữa các quyết định bổ nhiệm nhân sự quyền lực của Lầu Năm Góc và những lời lẽ cứng rắn của Iran, trong khi Mỹ cũng đang tiến hành một canh bạc quân sự tốn kém.

"Cuộc thanh trừng lớn" của Lầu Năm Góc: Một điều cấm kỵ lớn trong chiến lược quân sự - Thay đổi chỉ huy giữa trận chiến
Đúng lúc tình hình giữa Mỹ và Iran đang leo thang căng thẳng, Hải quân Mỹ lại trải qua một cuộc cải tổ nhân sự hiếm thấy.
Việc cách chức chính thức Bộ trưởng Hải quân John Phelan không phải là một thay đổi hành chính đơn lẻ, mà là dấu hiệu cho thấy cuộc đấu tranh quyền lực nội bộ tại Lầu Năm Góc đã trở nên công khai.
Việc ông Ferran bị cách chức xuất phát từ nhiều tháng căng thẳng với Bộ trưởng Quốc phòng Hergsays.
Đã có thông tin tiết lộ rằng Ferran đã bỏ qua quy trình chỉ huy và trực tiếp trình bày kế hoạch "hiện đại hóa tàu chiến" của mình cho Trump, một hành động "báo cáo vượt cấp" đã gây bức xúc trong giới quân sự.
Việc Hegsays sa thải hơn 20 sĩ quan cấp cao, bao gồm cả Tham mưu trưởng Lục quân, cho thấy tính chuyên nghiệp của Lầu Năm Góc đang dần nhường chỗ cho một "bài kiểm tra lòng trung thành".
Sự lên nắm quyền của tân thư ký, một người theo đường lối cứng rắn tên là Hùng Cao, gửi đi một tín hiệu nguy hiểm: quá trình ra quyết định quân sự của Mỹ đang chuyển từ đánh giá lý trí sang chủ nghĩa cực đoan.
Điểm yếu ẩn sau sự thịnh vượng: "thời điểm khó khăn để trụ vững" của ba tàu sân bay.
Để tạo điều kiện thuận lợi cho các động thái chính trị này, quân đội Hoa Kỳ đã tập hợp một "nhóm tác chiến ba tàu sân bay" hiếm thấy ở Trung Đông kể từ Thế chiến II - gồm USS Lincoln, USS Ford và USS Bush, chiếc đang trên đường đến với tốc độ tối đa.
Tuy nhiên, biện pháp răn đe tưởng chừng như bất khả chiến bại này thực chất chỉ là hình thức chứ không có tác dụng thực chất:
Tàu USS Lincoln, vốn đã làm nhiệm vụ cường độ cao ở phía bắc Biển Ả Rập trong nhiều tháng, đang cho thấy dấu hiệu mệt mỏi trong đội ngũ thủy thủ; tàu USS Ford, trước đó đã được sửa chữa sau một vụ hỏa hoạn, hiện đang hoạt động vượt quá khả năng của mình.
Chuỗi cung ứng mong manh: phong tỏa đường biển là một cuộc chiến tiêu hao. Quân đội Mỹ đã ra lệnh cho 29 tàu quay trở lại cảng, và việc chặn bắt quy mô lớn này đặt ra những yêu cầu gần như tuyệt vọng đối với nhiên liệu, đạn dược và vật tư hậu cần của nhóm tác chiến tàu sân bay.
Một "vùng cấm" mà không ai dám tiếp cận: Mặc dù sở hữu ba tàu sân bay, các tàu chiến của Mỹ chỉ có thể tuần tra Vịnh Oman bên ngoài Vịnh Ba Tư trước hệ thống tên lửa đặt gần bờ dày đặc và máy bay không người lái cảm tử của Iran.
Chúng sở hữu hỏa lực hủy diệt, nhưng lại không thể thực sự tiến vào các eo biển hẹp để thực hiện các nhiệm vụ rà phá thủy lôi.
"Sống sót" trong hoàn cảnh nguy cấp: Canh bạc tốn kém của Trump.
Tại sao ông Trump lại chọn triển khai ba tàu sân bay khi ông "không còn lựa chọn nào khác"?
Đây thực chất là "nước đi cuối cùng" của ông sau khi cả biện pháp trừng phạt ngoại giao và kinh tế đều thất bại.
Chủ tịch Quốc hội Iran Ghalibaf đã có lập trường cực kỳ cứng rắn: eo biển Hormuz sẽ không được mở cửa trừ khi Hoa Kỳ dỡ bỏ lệnh phong tỏa hàng hải. Đối với Trump, không còn đường lui – đàm phán là bất khả thi; rút lui sẽ làm mất mặt.
Do đó, ông đã chọn sử dụng những khí tài quân sự đắt giá nhất thế giới để "kéo dài" chính sách Trung Đông của mình, vốn đã rơi vào bế tắc.
Ba tàu sân bay này không phải để chinh phục lãnh thổ, mà để thể hiện "ý chí quyết liệt" với Iran, với các đồng minh, và đặc biệt hơn là với cử tri trong nước.
Ông ta đã cố gắng gây sức ép buộc Iran nhượng bộ trước khi nền kinh tế của nước này sụp đổ hoàn toàn bằng cách tạo ra ảo tưởng rằng ông ta "sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào".
Nhưng về bản chất, đây là một canh bạc: một canh bạc rằng Iran sẽ không dám chiến đấu đến chết, và một canh bạc rằng các tuyến đường tiếp tế của Mỹ có thể chờ đến khi phía bên kia thay đổi ý định trước khi sụp đổ.
Kết luận cuối cùng: giá dầu là yếu tố quyết định duy nhất.
Tuy nhiên, cái giá cuối cùng cho trò chơi quân sự này đang được trả bằng giá dầu toàn cầu theo thời gian thực.
Iran đang sử dụng nền kinh tế thế giới như một con tin, đặt cược vào sự khoan dung của người dân Mỹ đối với giá dầu cao.
Sự biến động mạnh của giá dầu sáng nay phản ánh sự hiểu biết của thị trường về tình thế khó xử của Mỹ: nếu ba tàu sân bay không thể phá vỡ thế bế tắc trong ngắn hạn, một cuộc phong tỏa kéo dài sẽ dẫn đến việc mất đi hàng chục triệu thùng dầu thô trên toàn cầu mỗi ngày.
Đối với công chúng Mỹ, họ không quan tâm ai là Bộ trưởng Hải quân, cũng không quan tâm ba chiếc tàu sân bay đó ấn tượng đến mức nào; họ chỉ quan tâm đến doanh số bán xăng tăng vọt tại các trạm xăng.
Nếu "biện pháp cứu mạng tốn kém nhất" của Trump không thể nhanh chóng dẫn đến việc giá dầu giảm, thì mỗi tên lửa được thả bởi ba nhóm tàu sân bay tấn công cuối cùng sẽ trở thành một lưỡi dao sắc bén nhắm vào tỷ lệ ủng hộ của ông.
Giá dầu không còn chỉ là một chỉ báo về năng lượng; chúng là thước đo duy nhất có thể xác định sự thành công hay thất bại của những nỗ lực "kéo dài thời gian" của Trump trong bế tắc ở Trung Đông.
Tóm tắt và phân tích kỹ thuật:
Tân Bộ trưởng Hải quân cũng đang trong thời chiến, và rất có thể ông sẽ thể hiện sức mạnh của mình khi nhậm chức. Quân đội Mỹ tiếp tục gây áp lực tối đa lên Iran với hy vọng đạt được đủ kết quả để cho phép rút quân. Quân đội Mỹ có thể tập hợp ba tàu sân bay trong vòng 3-5 ngày. Các nhà giao dịch cần tiếp tục theo dõi các động thái của quân đội Mỹ.
Về mặt kỹ thuật, mặc dù giá dầu đã tăng vọt rồi giảm trở lại, nhưng diễn biến giá đã phá vỡ hiệu quả nhiều mức kháng cự, cho thấy tiềm năng đảo chiều mạnh mẽ. Như đã đề cập trong các bài viết trước, về cơ bản, áp lực từ lượng hàng tồn kho khan hiếm tại các công ty hóa chất thượng nguồn toàn cầu và tiềm năng bổ sung hàng tồn kho trong tương lai sẽ tiếp tục đẩy giá dầu lên cao. Đồng thời, các quỹ đã đầu tư sâu vào thị trường không thể thoái vốn trong giai đoạn giảm mạnh, do đó giá dầu cần có nhu cầu phục hồi.

(Biểu đồ hàng ngày hợp đồng dầu thô Brent tháng 7, nguồn: EasyForex)
Vào lúc 17:13 giờ Bắc Kinh, hợp đồng tương lai dầu thô Brent tháng 7 đang được giao dịch ở mức 98,18 đô la Mỹ/thùng.
- Cảnh Báo Rủi Ro và Miễn Trừ Trách Nhiệm
- Thị trường có rủi ro, đầu tư cần thận trọng. Nội dung bài viết chỉ mang tính tham khảo, không phải lời khuyên đầu tư cá nhân, cũng không xem xét một số mục tiêu đầu tư cụ thể, tình hình tài chính hoặc nhu cầu của người dùng. Việc đầu tư dựa trên nội dung này là trách nhiệm của người dùng.