Chiến thuật trì hoãn của Iran: tránh các cuộc thảo luận hạt nhân trực tiếp và trước tiên đảm bảo quyền kiểm soát việc thu phí đường thủy qua eo biển.
2026-07-01 08:31:05
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran, Esmail Bagaei, tuyên bố tại một cuộc họp báo thường kỳ: "Không có cuộc gặp nào ở bất kỳ cấp độ nào với Hoa Kỳ được lên lịch trong vài ngày tới." Các quan chức Iran cũng nhấn mạnh rằng cả hai bên trước tiên phải đạt được thỏa thuận về các điều khoản thực thi cụ thể của thỏa thuận ngừng bắn được ký kết hai tuần trước khi thảo luận về các vấn đề gai góc hơn - bao gồm các vấn đề cốt lõi như áp đặt các hạn chế đối với chương trình hạt nhân của Iran.
Lập trường này đã đảo ngược những kỳ vọng xung quanh chuyến đi Doha. Trước đó, các quan chức Mỹ đã ám chỉ khả năng đối thoại trực tiếp, nhưng Tehran rõ ràng nhấn mạnh việc liên lạc thông qua bên thứ ba, cho thấy vẫn còn những khác biệt đáng kể giữa hai bên liên quan đến việc thực hiện thỏa thuận khung ban đầu.

Nguyên nhân gốc rễ của bất đồng: Thỏa thuận ngừng bắn đang bế tắc.
Theo thỏa thuận khung sơ bộ được Mỹ và Iran ký kết hai tuần trước, Iran sẽ nới lỏng sự kiểm soát đối với hoạt động vận chuyển hàng hải ở eo biển Hormuz để đổi lấy các ưu đãi kinh tế. Thỏa thuận này đặt ra thời hạn đàm phán 60 ngày để đạt được một thỏa thuận hòa bình lâu dài. Hiện nay, gần một phần ba thời gian đó đã trôi qua, nhưng các chi tiết thực thi của các điều khoản quan trọng vẫn chưa rõ ràng.
Trưởng đoàn đàm phán của Iran, Mohammad Bagher Ghalibaf, đã có lập trường cứng rắn hơn trên truyền hình nhà nước: "Eo biển Hormuz thuộc về Iran và Oman, và việc lưu thông qua eo biển phải tuân thủ các thỏa thuận do Iran đặt ra." Ông cũng tiết lộ thêm rằng Iran dự định bắt đầu thu phí vào giữa tháng 8 - khi thời hạn đàm phán 60 ngày kết thúc.
Tuyên bố này trực tiếp thách thức lập trường của Mỹ. Trước đây, Washington luôn khẳng định rằng eo biển Hormuz, với tư cách là tuyến đường thủy quốc tế, không nên bị bất kỳ quốc gia nào đơn phương kiểm soát hoặc chi phối. Hành động của Iran cho thấy nước này có ý định thể chế hóa những lợi thế chiến lược đạt được trong chiến tranh, chứ không chỉ đơn thuần sử dụng chúng như con bài mặc cả.
Những cân nhắc chiến lược của Iran: Từ chiến trường đến bàn đàm phán
Các nhà phân tích chỉ ra rằng việc Iran từ chối tổ chức cuộc gặp trực tiếp và khăng khăng đòi kiểm soát eo biển phản ánh đánh giá cơ bản của Tehran về vị thế đàm phán của mình.
Sau nhiều tuần không kích dữ dội, Iran vẫn chưa bị suy yếu đến mức khuất phục—ngược lại, nước này đã chứng minh khả năng phong tỏa các điểm nghẽn dầu mỏ toàn cầu bằng máy bay không người lái và thủy lôi giá rẻ. Giới lãnh đạo Iran rõ ràng tin rằng việc từ bỏ đòn bẩy chiến lược đã được chứng minh này để đổi lấy những lời hứa kinh tế không được thực hiện từ phía Hoa Kỳ là điều không khôn ngoan.
Chiến lược đàm phán của Iran cho thấy một ưu tiên rõ ràng: trước tiên, đảm bảo những lợi ích hữu hình từ một thỏa thuận ngừng bắn—bao gồm doanh thu từ phí đi lại qua eo biển Hormuz và việc giải phóng các tài sản bị đóng băng—trước khi tham gia vào các cuộc thảo luận thực chất về các vấn đề cơ bản như chương trình hạt nhân của nước này. Cách tiếp cận "từ dễ đến khó" này mâu thuẫn về mặt cấu trúc với mong muốn của Mỹ là trước tiên phải đạt được các hạn chế hạt nhân.
Phản ứng của thị trường và áp lực chính trị trong nước
Bất chấp triển vọng ngoại giao không chắc chắn, giá dầu quốc tế đã giảm nhẹ kể từ các cuộc tấn công lẫn nhau giữa Mỹ và Iran cuối tuần trước. Trước đó, Mỹ đã trả đũa bằng cách tấn công các cơ sở quân sự của Iran sau khi cáo buộc Iran sử dụng máy bay không người lái tấn công tàu buôn. Sau đó, Iran đã phát động các cuộc tấn công vào các căn cứ quân sự của Mỹ ở Kuwait và Bahrain, nhưng cả hai bên đều không leo thang xung đột thành một cuộc chiến tranh toàn diện.
Giá dầu đã giảm từ mức đỉnh thời chiến khoảng 120 đô la xuống còn khoảng 73 đô la, phần nào làm giảm áp lực lạm phát toàn cầu. Tuy nhiên, Hội nghị Liên hợp quốc về Thương mại và Phát triển (UNCTAD) cảnh báo hôm thứ Ba rằng ngay cả khi áp lực thị trường năng lượng giảm bớt, một số nền kinh tế dễ bị tổn thương vẫn có thể phải đối mặt với những rủi ro dai dẳng do giá lương thực và nhiên liệu tăng cao.
Đối với chính quyền Trump, áp lực chính trị trong nước vẫn không hề giảm bớt. Chiến tranh đã đẩy lạm phát toàn cầu lên cao, tạo ra thách thức đáng kể cho ông Trump trước thềm cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào tháng 11 – cuộc bầu cử sẽ quyết định số phận của Quốc hội Mỹ. Cả ông Trump và Bộ trưởng Tài chính Bessant đều công khai kêu gọi các nhà bán lẻ xăng dầu giảm giá, nhưng việc năng lực lọc dầu bị hư hại và rủi ro đối với hoạt động vận chuyển hàng hóa qua eo biển khiến việc giảm giá năng lượng cuối cùng trở nên khó khăn.
Bước tiếp theo: Cơ hội đàm phán vẫn còn, nhưng hy vọng rất mong manh.
Qatar và Pakistan hiện đang đóng vai trò trung gian hòa giải, nỗ lực tìm kiếm giải pháp và thu hẹp những khác biệt giữa hai bên.
Các cuộc tham vấn kỹ thuật cấp thấp dự kiến sẽ bắt đầu trong những ngày tới, nhưng Iran đã bác bỏ rõ ràng khả năng tiếp xúc trực tiếp cấp cao, khiến triển vọng đạt được một thỏa thuận đột phá trong thời hạn 60 ngày ngày càng trở nên ảm đạm.
Tóm tắt của biên tập viên
Các cuộc đàm phán gián tiếp tại Doha đã làm nổi bật những khác biệt về cấu trúc giữa Mỹ và Iran liên quan đến eo biển Hormuz và vấn đề hạt nhân, trong đó Iran đang tận dụng các nguồn lực chiến lược của mình để củng cố vị thế đàm phán. Sự ổn định giá dầu ngắn hạn không làm giảm bớt áp lực lên nguồn cung năng lượng cho người tiêu dùng cuối cùng, và triển vọng đạt được bước đột phá trong vòng 60 ngày vẫn còn ảm đạm. Thị trường toàn cầu cần tiếp tục theo dõi tiến trình hòa giải và nguy cơ leo thang tiềm tàng.
Câu hỏi thường gặp
Câu 1: Tại sao cuộc đàm phán Doha giữa Mỹ và Iran không đạt được đối thoại trực tiếp?
A: Iran khăng khăng đòi thực hiện đầy đủ các điều khoản chi tiết của thỏa thuận ngừng bắn trước khi thảo luận các vấn đề cốt lõi như hạn chế hạt nhân, và từ chối tiếp xúc trực tiếp ở cấp cao. Mặc dù lập trường của Mỹ được chỉ định là đại diện cấp cao, nhưng trên thực tế họ liên lạc gián tiếp thông qua các trung gian hòa giải ở Qatar và Pakistan, phản ánh những khác biệt đáng kể giữa hai bên về việc thực hiện thỏa thuận.
Câu 2: Kế hoạch áp đặt phí cầu đường ở eo biển Hormuz của Iran có bối cảnh và tác động như thế nào?
A: Iran coi eo biển Hormuz là một phần lãnh thổ chủ quyền của mình và Oman, và có kế hoạch bắt đầu thu phí vào giữa tháng 8 (trước khi thời hạn 60 ngày kết thúc), thể chế hóa khả năng phong tỏa đã được chứng minh trong thời chiến. Điều này trực tiếp thách thức lập trường của Mỹ rằng "các tuyến đường thủy quốc tế không nên bị thu phí", có khả năng làm tăng chi phí thương mại dầu mỏ toàn cầu và ảnh hưởng đến 20% lượng dầu vận chuyển qua eo biển này.
Câu 3: Tiến độ hiện tại của thỏa thuận ngừng bắn 60 ngày như thế nào?
A: Thỏa thuận yêu cầu Iran nới lỏng kiểm soát eo biển để đổi lấy các ưu đãi kinh tế, nhưng khi gần một phần ba thời hạn đã trôi qua, các chi tiết thực hiện vẫn chưa rõ ràng. Iran ưu tiên tìm kiếm các lợi ích như phí đi lại và việc thả tài sản, trong khi Mỹ muốn trước tiên đảm bảo các hạn chế hạt nhân; sự khác biệt trong cách tiếp cận này đã dẫn đến bế tắc. Các cuộc tham vấn kỹ thuật cấp thấp có thể bắt đầu, nhưng những đột phá ở cấp cao hơn sẽ khó khăn.
Câu 4: Ông Trump phải đối mặt với những thách thức trong nước nào trước sự sụt giảm giá dầu?
A: Mặc dù giá dầu thô đã giảm từ mức đỉnh xuống khoảng 73 đô la một thùng, giá xăng vẫn ở mức cao, và tác động của việc thiếu hụt công suất lọc dầu và rủi ro vận chuyển đang được giảm thiểu. Chính quyền Trump, đối mặt với áp lực lạm phát trước thềm cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ, đã kêu gọi các nhà bán lẻ giảm giá, nhưng hiệu quả còn hạn chế, cho thấy sự cấp thiết của việc khôi phục chuỗi cung ứng năng lượng.
Câu 5: Vai trò của người hòa giải là gì và triển vọng tổng thể của các cuộc đàm phán ra sao?
A: Qatar và Pakistan đã trao đổi kế hoạch và thu hẹp những khác biệt, nhưng lập trường cứng rắn của Iran khiến cho việc đối thoại trực tiếp cấp cao khó có thể diễn ra trong ngắn hạn. Phân tích cho thấy cả hai bên đều không muốn leo thang căng thẳng toàn diện; các kênh ngoại giao có thể tiếp tục, nhưng khả năng đạt được một thỏa thuận lâu dài trong vòng 60 ngày là rất thấp, và cần chú ý đến những kết quả ban đầu như việc thả quân.
- Cảnh Báo Rủi Ro và Miễn Trừ Trách Nhiệm
- Thị trường có rủi ro, đầu tư cần thận trọng. Nội dung bài viết chỉ mang tính tham khảo, không phải lời khuyên đầu tư cá nhân, cũng không xem xét một số mục tiêu đầu tư cụ thể, tình hình tài chính hoặc nhu cầu của người dùng. Việc đầu tư dựa trên nội dung này là trách nhiệm của người dùng.