Từ lệnh ngừng bắn đến chiến tranh: Xung đột Mỹ-Iran leo thang đột ngột, và giá dầu đối mặt với một cơn bão mới.
2026-07-08 14:29:50
Hôm thứ Tư, tình trạng đối đầu chiến lược giữa Hoa Kỳ và Iran tại eo biển Hormuz đột ngột leo thang thành xung đột quân sự trực tiếp. Quân đội Mỹ đã phát động một cuộc không kích quy mô lớn nhằm vào "hơn 80" mục tiêu bên trong Iran để trả đũa các cuộc tấn công của Iran vào các tàu buôn trong eo biển.
Tehran đã nhanh chóng đáp trả bằng cách tấn công các mục tiêu quân sự ở Bahrain và Kuwait. Thỏa thuận ngừng bắn mong manh kéo dài nhiều tuần đã thực sự sụp đổ, và an ninh của eo biển Hormuz, một huyết mạch quan trọng cho nguồn cung năng lượng toàn cầu, đang đối mặt với thách thức nghiêm trọng nhất kể từ khi chiến tranh bùng nổ.

Thông tin chi tiết về các cuộc không kích của Mỹ: Hơn 80 mục tiêu đã bị tấn công chính xác, bao gồm nhiều hệ thống trên bộ và trên biển.
Bộ Chỉ huy Trung ương Hoa Kỳ (CENTCOM) đã hoàn thành một vòng tấn công mới nhằm vào Iran từ tối ngày 7 tháng 7 đến rạng sáng ngày 8 tháng 7 theo giờ địa phương. Theo một tuyên bố được quân đội Hoa Kỳ công bố, chiến dịch này sử dụng vũ khí dẫn đường chính xác, tấn công hơn 80 mục tiêu trên nhiều hệ thống quân sự của Iran cả bên trong và bên ngoài eo biển Hormuz.
Hệ thống phòng không và mạng lưới chỉ huy và kiểm soát
Các trạm radar ven biển và khả năng tên lửa chống hạm
Hơn 60 tàu nhỏ của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo từ cả bên trong và bên ngoài eo biển Đài Loan.
Quân đội Mỹ tuyên bố rõ ràng rằng cuộc tấn công nhằm mục đích "phá vỡ khả năng của Iran trong việc tiếp tục tấn công thương mại quốc tế dọc theo các hành lang thương mại quốc tế" và là "phản ứng trực tiếp" đối với các cuộc tấn công gần đây của Iran vào ba tàu buôn ở eo biển Hormuz. Các tàu bị tấn công bao gồm tàu chở dầu "Al Rekayyat" mang cờ quần đảo Marshall, tàu chở dầu "Wedyan" mang cờ Ả Rập Xê Út và tàu chở dầu "Cyprus Prosperity" mang cờ Liberia.
Tuyên bố của quân đội Mỹ sử dụng ngôn từ mạnh mẽ, gọi hành động của Iran là "hành động gây hấn vô cớ", cấu thành "sự vi phạm trắng trợn và nguy hiểm thỏa thuận ngừng bắn và làm suy yếu tự do hàng hải", đồng thời nhấn mạnh rằng họ sẵn sàng buộc Iran phải chịu trách nhiệm nếu nước này không tuân thủ thỏa thuận.
Iran đáp trả mạnh mẽ: tấn công bằng tên lửa vào Bahrain và Kuwait, tuyên bố sẽ không nhượng bộ.
Iran không chấp nhận cuộc tấn công một cách thụ động. Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo đã ra tuyên bố xác nhận rằng họ đã tiến hành các cuộc tấn công trả đũa vào các mục tiêu quân sự ở một nước láng giềng, cáo buộc "lực lượng khủng bố Mỹ đã giết hại trẻ em" "vi phạm trắng trợn thỏa thuận ngừng bắn", và tuyên bố rằng lực lượng Mỹ đã tấn công các căn cứ ven biển và các cơ sở dân sự của Iran.
Còi báo động không quân vang lên ở Bahrain và Kuwait vào sáng sớm thứ Tư – Bahrain là nơi đóng quân của Hạm đội 5 Hoa Kỳ, còn Kuwait là trung tâm tập trung nhân viên quân sự Hoa Kỳ. Hành động trả đũa của Iran cho thấy xung đột đã lan rộng từ chính eo biển Hormuz sang sự hiện diện quân sự của Hoa Kỳ trong khu vực.
Trưởng đoàn đàm phán của Iran, Mohammad Bagher Ghalibaf, đã cáo buộc Hoa Kỳ trên diễn đàn X vi phạm "nghiêm trọng" Bản ghi nhớ Islamabad đã đạt được trước đó, bao gồm "tiếp tục đe dọa tấn công", "khôi phục lệnh trừng phạt dầu mỏ" và "tấn công miền nam Iran".
Ông nhắc lại lập trường kiên định của Iran: "Thời đại bắt nạt và tống tiền đã kết thúc. Nó không có ích lợi gì. Chúng tôi sẽ không bao giờ nhượng bộ."
Điều đáng chú ý là sự leo thang xung đột này diễn ra vào thời điểm nhạy cảm trong chính trường nội bộ Iran - đất nước đang trong tình trạng căng thẳng cao độ khi tổ chức tang lễ cho cựu Lãnh tụ tối cao Ayatollah Ali Khamenei, người đã thiệt mạng trong các cuộc tấn công hồi đầu cuộc chiến.
Nguyên nhân gây ra xung đột: Ba tàu buôn bị tấn công trong cùng một ngày, mối đe dọa trên biển leo thang lên mức "nghiêm trọng".
Theo số liệu thống kê từ Tổ chức Hàng hải Quốc tế Liên Hợp Quốc, ba tàu dân sự đã bị tấn công tại eo biển Hormuz vào thứ Ba (ngày 7 tháng 7), đánh dấu số vụ tấn công tàu thuyền lớn nhất trong một ngày kể từ cuối tháng Tư, trực tiếp dẫn đến phản ứng quân sự từ phía quân đội Hoa Kỳ.
Sau sự cố, các cơ quan hàng hải quốc tế đã nâng mức độ nguy hiểm đối với hoạt động hàng hải trong eo biển từ "đáng kể" lên "nghiêm trọng".
Bối cảnh của thỏa thuận ngừng bắn: Thỏa thuận hòa bình mong manh kéo dài 60 ngày đã sụp đổ.
Sự leo thang của cuộc xung đột này không phải là không có dấu hiệu báo trước. Chấm dứt sự kiểm soát của Iran đối với eo biển Hormuz - một sự kiểm soát đã gây gián đoạn nghiêm trọng nguồn cung dầu khí toàn cầu và đẩy giá nhiên liệu và thực phẩm lên cao - là một trong những yêu cầu cốt lõi của các cuộc đàm phán trước đó.
Theo thỏa thuận ngừng bắn sơ bộ đạt được giữa Hoa Kỳ và Iran, cả hai bên chỉ đảm bảo quyền đi lại an toàn và tự do qua eo biển Hormuz trong 60 ngày, trong khi nỗ lực đạt được thỏa thuận cuối cùng về chương trình hạt nhân của Iran. Thỏa thuận cũng trao cho Iran và Oman, cùng với các quốc gia vùng Vịnh khác, quyền cùng nhau quyết định việc quản lý và các dịch vụ hàng hải trong tương lai của eo biển Hormuz.
Tuy nhiên, trên thực tế, Iran vẫn tiếp tục tìm cách gây ảnh hưởng đơn phương, bao gồm việc yêu cầu giấy phép quá cảnh cho các tàu thuyền đi qua và đơn phương tuyên bố rằng chỉ Tehran mới có quyền tiến hành các hoạt động rà phá thủy lôi ở eo biển.
Vài giờ trước khi xung đột nổ ra, Washington cũng đã thu hồi giấy phép bán dầu của Tehran - giấy phép được cấp vào tháng trước theo thỏa thuận ngừng bắn tạm thời - làm leo thang thêm căng thẳng.
Phản ứng quốc tế: Tuyên bố chung của Anh và Pháp khẳng định quyền tự do hàng hải; nhiều quốc gia trong tình trạng sẵn sàng hành động quân sự.
Trước tình hình ngày càng xấu đi nhanh chóng ở eo biển Hormuz, Anh và Pháp đã thể hiện rõ ý chí can thiệp. Thủ tướng Anh Sir Keir Starmer và Tổng thống Pháp Emmanuel Macron đã đưa ra một tuyên bố chung vào thứ Sáu tuần trước, nhấn mạnh rằng "eo biển Hormuz là huyết mạch quan trọng của nền kinh tế toàn cầu" và "khôi phục sự lưu thông an toàn cho tàu thuyền qua eo biển là vấn đề quan trọng toàn cầu".
Thông cáo cho biết Oman đã đồng ý hợp tác với Anh và Pháp để đảm bảo an toàn hàng hải trong vùng lãnh hải chủ quyền của mình, đồng thời hai nước này "sẵn sàng triển khai một chiến dịch quân sự đa quốc gia quy mô lớn hơn để hỗ trợ tự do hàng hải ở eo biển Hormuz".
Hai nhà lãnh đạo tái khẳng định cam kết duy trì ổn định khu vực và tôn trọng chủ quyền của tất cả các quốc gia, đồng thời bày tỏ mong muốn duy trì hợp tác chặt chẽ với các đối tác để bảo vệ an ninh toàn cầu, tự do hàng hải và luật pháp quốc tế.
Tóm lại, diễn biến của cuộc xung đột phụ thuộc vào những động thái tiếp theo của Mỹ và Iran, và thị trường năng lượng toàn cầu đang đối mặt với nhiều bất ổn đáng kể.
Cuộc đối đầu quân sự trực tiếp giữa Mỹ và Iran tại eo biển Hormuz đánh dấu sự kết thúc thực chất của thỏa thuận ngừng bắn kéo dài nhiều tuần. Hơn 80 cuộc không kích của Mỹ và các cuộc tấn công trả đũa của Iran nhằm vào Bahrain và Kuwait đã khiến rủi ro địa chính trị ở Trung Đông leo thang nghiêm trọng trong một thời gian ngắn.
Đối với thị trường toàn cầu, diễn biến này có nghĩa là những lo ngại về sự gián đoạn nguồn cung năng lượng sẽ một lần nữa trở thành yếu tố định giá cốt lõi, và giá dầu cũng như các tài sản trú ẩn an toàn có thể phải đối mặt với một vòng biến động mạnh mới.

(Biểu đồ giá dầu thô tương lai của Mỹ hàng ngày, nguồn: FX678)
Vào lúc 14 giờ 28 phút giờ Bắc Kinh ngày 8 tháng 7, giá dầu thô tương lai của Mỹ đang giao dịch ở mức 72,66 đô la Mỹ/thùng.
- Cảnh Báo Rủi Ro và Miễn Trừ Trách Nhiệm
- Thị trường có rủi ro, đầu tư cần thận trọng. Nội dung bài viết chỉ mang tính tham khảo, không phải lời khuyên đầu tư cá nhân, cũng không xem xét một số mục tiêu đầu tư cụ thể, tình hình tài chính hoặc nhu cầu của người dùng. Việc đầu tư dựa trên nội dung này là trách nhiệm của người dùng.