Tin nóng hổi! Tập đoàn dầu khí khổng lồ của Mỹ công khai cam kết sẽ ngay lập tức can thiệp và ổn định các mỏ dầu nếu Iran thay đổi chính phủ.
2026-01-14 14:19:50

Cam kết chiến lược của ngành công nghiệp dầu mỏ Hoa Kỳ
Viện Dầu khí Hoa Kỳ (API), tổ chức vận động hành lang có ảnh hưởng nhất trong ngành công nghiệp dầu mỏ của nước này, đã chính thức bày tỏ quan điểm này với giới truyền thông sau sự kiện thường niên "Tình hình năng lượng ở Mỹ" tại Washington, D.C., thông qua chủ tịch của mình, Mike Sommers.
Ông nhấn mạnh rằng các nhà sản xuất dầu mỏ của Mỹ sẵn sàng đóng vai trò chủ chốt trong việc đảm bảo sự liên tục và tăng trưởng sản lượng dầu mỏ sau khi chế độ ở Iran thay đổi.
Ông Sommers chỉ ra rằng Iran, với tư cách là nhà sản xuất dầu lớn thứ sáu thế giới, đã duy trì được cơ sở hạ tầng dầu mỏ tương đối nguyên vẹn bất chấp các lệnh trừng phạt dài hạn của Mỹ, điều này tạo nền tảng vững chắc cho sự hợp tác trong tương lai.
Ông giải thích thêm rằng, một khi người dân Iran lật đổ thành công chế độ hiện tại, các công ty Mỹ sẽ tập trung đầu tư công nghệ tiên tiến và vốn để giúp nước này nhanh chóng tăng sản lượng dầu mỏ. Điều này không chỉ đơn thuần là nắm bắt cơ hội kinh doanh, mà còn là để đảm bảo sự ổn định năng lượng toàn cầu.
Bối cảnh các cuộc biểu tình ở Iran và phản ứng của chính phủ Mỹ
Nguyên nhân trực tiếp dẫn đến tuyên bố này xuất phát từ các cuộc biểu tình trên toàn quốc gần đây ở Iran. Các cuộc biểu tình này, bắt nguồn từ sự bất mãn của người dân trước khó khăn kinh tế và đàn áp chính trị, đã kéo dài nhiều ngày và leo thang thành các cuộc đụng độ bạo lực.
Ông Sommers đã bày tỏ sự lạc quan về điều này, coi đây là một thời điểm quan trọng để người dân Iran "đấu tranh giành tự do bằng chính đôi tay của mình". Trong khi đó, Tổng thống Mỹ Donald Trump được cho là đang xem xét các biện pháp can thiệp tiềm năng chống lại chính phủ Iran để đáp trả cuộc đàn áp bạo lực đối với người biểu tình.
Cuộc biểu tình này không chỉ thử thách sự ổn định của chế độ Iran mà còn tạo cơ hội cho cộng đồng quốc tế xem xét lại nguồn tài nguyên dầu mỏ của Iran. Các chuyên gia nhìn chung tin rằng khả năng phục hồi của ngành công nghiệp dầu mỏ Iran đã được chứng minh dưới các lệnh trừng phạt, và tiềm năng sản xuất của nước này sẽ được khai thác tối đa một khi áp lực từ bên ngoài giảm bớt.
Một sự tương phản rõ rệt với cuộc khủng hoảng dầu mỏ của Venezuela.
Trong khi thảo luận về triển vọng của Iran, Sommers đã có lập trường thận trọng hơn đối với Venezuela. Tương lai của ngành công nghiệp dầu mỏ Venezuela vẫn còn bấp bênh sau vụ bắt giữ nhà lãnh đạo Nicolás Maduro.
Ông chỉ ra rằng việc các công ty Mỹ quay trở lại Venezuela phụ thuộc vào việc đáp ứng ba điều kiện cốt lõi: sự chắc chắn về đầu tư dài hạn, sự an toàn tuyệt đối của môi trường hoạt động và một hệ thống pháp luật vững mạnh. Việc thiếu những yếu tố này bắt nguồn từ sự quản lý yếu kém kéo dài của chế độ xã hội chủ nghĩa Venezuela, dẫn đến sự xuống cấp nghiêm trọng và suy thoái của cơ sở hạ tầng dầu mỏ.
Ngược lại, hệ thống dầu mỏ của Iran, dù bị ảnh hưởng bởi các lệnh trừng phạt, lại có cấu trúc vững chắc hơn, khiến nó trở thành điểm đến đầu tư hấp dẫn hơn đối với các công ty Mỹ. Ông Sommers nhấn mạnh rằng nếu Venezuela có thể dần dần đạt được những điều kiện này, đầu tư sẽ đổ về, nhưng quá trình này có thể cần thời gian dài và những cải cách sâu rộng.
Phân tích tiềm năng dầu khí từ góc nhìn chuyên gia
Tại sự kiện của API, một số chuyên gia năng lượng đã phân tích sâu hơn về sự khác biệt giữa Iran và Venezuela từ góc độ chuyên môn. Kevin Booker, Giám đốc điều hành của ClearView Energy Partners, chỉ ra rằng khả năng gia tăng sản lượng dầu của Iran bất chấp các lệnh trừng phạt khắc nghiệt nhất trong lịch sử của Mỹ chứng tỏ sức mạnh nội tại của nước này. Ông dự đoán rằng nếu các công nghệ kỹ thuật tiên tiến của phương Tây được áp dụng, sản lượng dầu của Iran sẽ tăng trưởng bùng nổ.
Tương tự, Bob McNally, cựu Cố vấn An ninh Quốc gia và Năng lượng cho Tổng thống George W. Bush và hiện là người đứng đầu Tập đoàn Năng lượng Rapidan, cũng có quan điểm tương tự. Ông tin rằng nguồn tài nguyên dầu mỏ của Iran nằm gần hơn với cơ sở hạ tầng hiện có và bao gồm cả dầu khí thông thường, cho phép các ngành công nghiệp của Mỹ tăng nguồn cung toàn cầu nhanh chóng và hiệu quả hơn khi quay trở lại Iran. Ngược lại, sự phục hồi của Venezuela sẽ phải đối mặt với nhiều thách thức về cấu trúc và khó có thể sánh được với sức hấp dẫn của Iran trong ngắn hạn.
Kiên quyết phản đối sự can thiệp của chính phủ vào vấn đề bình đẳng.
Điều đáng chú ý là Sommers đã tuyên bố rõ ràng rằng API sẽ kiên quyết phản đối bất kỳ nỗ lực nào của chính quyền Trump nhằm thâu tóm cổ phần trong các dự án đầu tư dầu khí của Venezuela. Chính quyền Trump trước đây đã trực tiếp đầu tư vào các công ty Mỹ trong các lĩnh vực như sản xuất chất bán dẫn và khoáng sản quan trọng để thúc đẩy các ưu tiên địa chính trị. Tuy nhiên, Sommers nhấn mạnh rằng thông lệ này không nên được mở rộng sang ngành công nghiệp dầu khí.
Ông nhắc lại rằng chính phủ Mỹ không nên nắm giữ cổ phần trong bất kỳ công ty dầu khí nào của Mỹ, cũng như không ủng hộ việc quốc hữu hóa các công ty dầu khí hoặc thành lập một công ty dầu khí quốc gia tại Hoa Kỳ. Về các đề xuất cụ thể về cổ phần đối với công ty dầu khí nhà nước của Venezuela, PdVSA, ông cho biết cần thêm thông tin chi tiết, nhưng về nguyên tắc, ông phản đối bất kỳ hình thức can thiệp nào của nhà nước. Lập trường này phản ánh cam kết của ngành công nghiệp dầu khí Mỹ đối với tự do thị trường và tư nhân hóa, nhằm duy trì tính độc lập và khả năng cạnh tranh của các công ty trong ngành.
Tóm lại, cam kết này từ ngành công nghiệp dầu mỏ Hoa Kỳ không chỉ báo hiệu sự ủng hộ từ bên ngoài đối với khả năng thay đổi chế độ ở Iran mà còn làm nổi bật sự cân bằng mong manh trong bối cảnh năng lượng toàn cầu. Bằng cách so sánh Iran và Venezuela, chúng ta có thể thấy rằng sự thành công của đầu tư dầu mỏ phụ thuộc vào sự vững chắc của cơ sở hạ tầng, sự ổn định của môi trường chính trị và chiều sâu của hợp tác quốc tế. Sự kiện này có thể định hình lại bối cảnh năng lượng Trung Đông, thúc đẩy nguồn cung dầu toàn cầu hướng tới hiệu quả cao hơn, đồng thời nhắc nhở các quốc gia ưu tiên tính bền vững và quản lý rủi ro địa chính trị trong chính sách năng lượng của họ. Trong tương lai, khi các diễn biến tiếp tục diễn ra, việc thực hiện cam kết này sẽ kiểm tra khả năng thực thi của các công ty Hoa Kỳ và khả năng điều phối các mối quan hệ quốc tế của họ.
Các cuộc biểu tình leo thang, đàn áp bạo lực và những lời đe dọa can thiệp từ Trump đã làm tăng phí bảo hiểm rủi ro địa chính trị. Giá dầu Brent hiện đang dao động quanh mức 65 USD/thùng, tăng khoảng 10% gần đây do lo ngại về sự gián đoạn nguồn cung của Iran. Nếu chế độ sụp đổ nhanh chóng hoặc bất ổn nội bộ dẫn đến việc tạm ngừng hoạt động tại các cảng xuất khẩu (như đảo Kharg), giá dầu có thể tăng cao hơn nữa, thậm chí có thể vượt quá 70 USD trong trường hợp cực đoan. Tuy nhiên, thị trường dầu mỏ toàn cầu đang đối mặt với tình trạng dư cung lịch sử lên tới 3,8 triệu thùng mỗi ngày, làm hạn chế đáng kể tiềm năng tăng giá. Nếu một chế độ mới lên nắm quyền và thuyết phục Mỹ nới lỏng đáng kể các lệnh trừng phạt , sự tham gia quy mô lớn của các công ty dầu mỏ Mỹ và việc ứng dụng công nghệ phương Tây có thể dẫn đến sự phục hồi đáng kể trong sản lượng dầu của Iran (hiện ở mức khoảng 3,3 triệu thùng mỗi ngày, với tiềm năng vượt xa Venezuela). Điều này sẽ tạo ra áp lực nguồn cung đáng kể, một yếu tố giảm giá dầu trong trung và dài hạn. Thị trường đã bắt đầu thảo luận về kịch bản "bình thường hóa nguồn cung từ Iran", cùng với khả năng gia tăng nguồn cung từ Venezuela, đây là yếu tố then chốt dẫn đến thị trường giảm giá tiềm năng vào năm 2026.
Vào lúc 14:18 giờ Bắc Kinh, giá dầu thô Brent hiện đang giao dịch ở mức 65,26 USD/thùng.
- Cảnh Báo Rủi Ro và Miễn Trừ Trách Nhiệm
- Thị trường có rủi ro, đầu tư cần thận trọng. Nội dung bài viết chỉ mang tính tham khảo, không phải lời khuyên đầu tư cá nhân, cũng không xem xét một số mục tiêu đầu tư cụ thể, tình hình tài chính hoặc nhu cầu của người dùng. Việc đầu tư dựa trên nội dung này là trách nhiệm của người dùng.