Các đồng minh phản bội? Ả Rập Xê Út bác bỏ yêu cầu đặt căn cứ quân sự của Mỹ, làm thay đổi cục diện an ninh ở khu vực Hormuz.
2026-07-02 16:38:49
Các quan chức Iran trước đây đã tuyên bố công khai rằng các chủ đề ưu tiên trong các cuộc đàm phán bao gồm việc hoàn thiện kế hoạch quản lý eo biển Hormuz và giải phóng 6 tỷ đô la tài sản của Iran bị đóng băng ở Qatar. Tổng thống Mỹ Trump nói với giới truyền thông vào ngày 1 tháng 7 rằng các cuộc đàm phán ở Doha diễn ra "rất suôn sẻ".
Chiến lược gia Michael Every của Rabobank đưa ra phân tích chuyên sâu về động thái địa chính trị ở eo biển Hormuz trong bối cảnh đàm phán giữa Mỹ và Iran.
Theo báo cáo, "hành động ngắn hạn" mà Hoa Kỳ thực hiện để đảm bảo dòng chảy thông suốt của các chuyến hàng dầu từ eo biển Hormuz trước khi ký kết bản ghi nhớ hợp tác Mỹ-Iran đã bị Ả Rập Xê Út bác bỏ, gây ra một loạt phản ứng dây chuyền và làm leo thang rủi ro an ninh khu vực.
Trong khi đó, các cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran tại Doha vẫn đang tiếp diễn, nhưng vẫn còn những khác biệt đáng kể giữa hai bên về các vấn đề cốt lõi như đóng băng tài sản và quyền kiểm soát eo biển Hormuz.
Những phát biểu mới nhất của Phó Tổng thống Mỹ Vance cho thấy bản ghi nhớ này giống một phiên "bổ trợ và nghỉ ngơi" hơn, và việc liệu các cuộc giao tranh trong tương lai có tiếp diễn hay không vẫn là một khả năng bỏ ngỏ.

Việc Ả Rập Xê Út từ chối cho phép Mỹ sử dụng các căn cứ của mình đã làm leo thang sự cạnh tranh an ninh trong khu vực.
Theo Rabobank, Ả Rập Xê Út đã ngăn chặn một "chiến dịch ngắn hạn" do Hoa Kỳ phát động nhằm đảm bảo dòng chảy thông suốt của các chuyến hàng dầu mỏ từ eo biển Hormuz trước khi ký kết bản ghi nhớ giữa Hoa Kỳ và Iran.
Riyadh đã từ chối cho phép Hoa Kỳ sử dụng các căn cứ hoặc không phận của mình cho các hoạt động triển khai quân sự liên quan. Hoa Kỳ đã đáp trả bằng cách đe dọa sẽ không đánh chặn các máy bay không người lái hoặc tên lửa đang bay tới và đang xem xét việc di dời các căn cứ của mình đến các địa điểm khác trong khu vực—Israel là một trong những lựa chọn đó.
Diễn biến này đáng được quan tâm sát sao: lập trường "từ chối" của Ả Rập Xê Út với tư cách là đồng minh truyền thống của Mỹ phản ánh một sự điều chỉnh tinh tế nhưng sâu sắc trong bối cảnh địa chính trị Trung Đông.
Cùng ngày hôm đó, Iran đã đáp trả bằng những lời lẽ ăn miếng trả miếng, làm leo thang căng thẳng hơn nữa.
Đàm phán Doha: Những tín hiệu tích cực cùng tồn tại với những khác biệt cơ bản.
Mỹ và Iran đã tổ chức một vòng đàm phán "tích cực" mới tại Doha. Các báo cáo cho thấy cả hai bên vẫn hy vọng duy trì một "lệnh ngừng bắn hòa bình", và Mỹ đang cố gắng thuyết phục Iran "tập trung vào bức tranh toàn cảnh" và không khăng khăng giữ lập trường của mình về các vấn đề như kiểm soát eo biển Hormuz hoặc phí quá cảnh.
Tuy nhiên, những khác biệt cốt lõi vẫn tồn tại: Hoa Kỳ đã tuyên bố rõ ràng rằng họ sẽ không giải tỏa bất kỳ tài sản nào của Iran cho đến khi Iran hoàn toàn tuân thủ bản ghi nhớ; mặt khác, Iran lại có lập trường trái ngược, tuyên bố rằng họ sẽ sử dụng số tiền ở Qatar để mua "hàng hóa cần thiết", trong khi Hoa Kỳ khẳng định rằng số tiền đó sẽ được giữ trong tài khoản ký quỹ và được sử dụng để mua các sản phẩm của Mỹ.
Về bản chất, sự bất đồng này là vấn đề về lòng tin — ai là người chủ động bước đầu sẽ quyết định tốc độ thực hiện bản ghi nhớ.
Phó Tổng thống Vance tuyên bố: Thỏa thuận ngừng bắn chỉ là tạm thời, chứ không phải là kết thúc.
Phó Tổng thống Mỹ Vance đã nói rõ rằng bản ghi nhớ chỉ là cơ hội để "tiếp tế và nghỉ ngơi", và họ sẽ quan sát xem liệu có cần thiết phải tiếp tục giao tranh sau đó hay không.
Các diễn biến địa chính trị liên quan bao gồm: Lebanon và Syria lần đầu tiên tham gia đối thoại an ninh Trung Đông do Bộ Tư lệnh Trung ương Hoa Kỳ dẫn đầu; và Thủ tướng Iraq đưa ra tối hậu thư yêu cầu các lực lượng dân quân thân Iran giải giáp trước ngày 30 tháng 9.
Những sự kiện này đều chỉ ra một xu hướng: cấu trúc an ninh ở Trung Đông đang trải qua quá trình tái cấu trúc, và mạng lưới ảnh hưởng khu vực của Iran đang bị thu hẹp một cách có hệ thống.
Tóm tắt của biên tập viên
Các cuộc đàm phán ở Doha đã đạt được một số tiến triển kỹ thuật về các vấn đề then chốt như kiểm soát eo biển Hormuz và việc giải tỏa các tài sản bị đóng băng, nhưng những khác biệt sâu sắc về lòng tin và sự thay đổi lập trường của các đồng minh trong khu vực đã làm tăng thêm sự không chắc chắn cho triển vọng đàm phán. Các sự kiện như việc Ả Rập Xê Út từ chối hợp tác đã làm nổi bật sự phức tạp của các mối quan hệ địa chính trị Trung Đông. An ninh vận chuyển dầu trong tương lai, tốc độ tái triển khai tài sản và việc thực hiện một thỏa thuận ngừng bắn rộng hơn sẽ là những lĩnh vực trọng tâm của thị trường. Việc giảm bớt hoặc leo thang các rủi ro địa chính trị sẽ tác động trực tiếp đến giá dầu toàn cầu và xu hướng thị trường năng lượng.
Câu hỏi thường gặp
Câu 1: Các chủ đề chính của cuộc đàm phán Doha là gì?
Iran ưu tiên thúc đẩy một kế hoạch quản lý eo biển Hormuz và việc giải phóng 6 tỷ đô la tài sản bị đóng băng. Mặt khác, Hoa Kỳ nhấn mạnh rằng họ sẽ không giải phóng tài sản cho đến khi Iran hoàn toàn tuân thủ các cam kết của mình và tìm kiếm sự đảm bảo về an ninh hàng hải trong eo biển. Sự khác biệt giữa hai bên về cơ bản là cuộc đấu tranh giành lòng tin và quyền kiểm soát. Mặc dù các cuộc đàm phán cho thấy tiến trình "suôn sẻ", nhưng vẫn còn những trở ngại đáng kể cần phải vượt qua trước khi việc thực hiện được tiến hành.
Câu 2: Việc Ả Rập Xê Út từ chối cho phép Hoa Kỳ sử dụng các căn cứ này có ý nghĩa gì?
Việc Ả Rập Xê Út cản trở một chiến dịch "ngắn hạn" của Mỹ phản ánh sự miễn cưỡng của nước này trong việc tham gia vào hành động quân sự trực tiếp chống lại Iran, đặt ra thách thức cho liên minh truyền thống Mỹ-Ả Rập Xê Út. Việc Mỹ xem xét di dời căn cứ (bao gồm cả phương án Israel) làm trầm trọng thêm sự phức tạp của các cuộc đấu tranh quyền lực trong khu vực và cho thấy các quốc gia Trung Đông thận trọng hơn trong việc cân bằng quan hệ với các cường quốc lớn.
Câu 3: Phát biểu của Phó Tổng thống Vance về "tiếp tế và nghỉ ngơi" có ý nghĩa gì?
Điều này cho thấy bản ghi nhớ hiện tại có thể chỉ là một thỏa thuận tạm thời chứ không phải là giải pháp lâu dài. Việc Mỹ bảo lưu các lựa chọn cho hành động trong tương lai phù hợp với đánh giá cơ bản của Rabobank về khả năng tái diễn xung đột, phản ánh cả tính linh hoạt và lập trường kiên định trong chiến lược đàm phán của Mỹ.
Câu 4: Sự kiện này có thể tác động như thế nào đến thị trường năng lượng toàn cầu?
Eo biển Hormuz là tuyến đường vận chuyển dầu mỏ toàn cầu quan trọng, và bất kỳ bất đồng hoặc căng thẳng leo thang nào liên quan đến việc kiểm soát eo biển này đều có thể đẩy giá dầu lên cao. Tiến triển trong các cuộc đàm phán dẫn đến sự ổn định vận chuyển sẽ làm giảm bớt lo ngại về nguồn cung năng lượng; ngược lại, sự chậm trễ trong việc giải phóng tài sản bị đóng băng hoặc các rủi ro quân sự mới sẽ làm trầm trọng thêm sự biến động của thị trường. Các nhà đầu tư nên chú ý sát sao đến kết quả của các cuộc đàm phán kỹ thuật tiếp theo và dữ liệu tồn kho dầu thô.
- Cảnh Báo Rủi Ro và Miễn Trừ Trách Nhiệm
- Thị trường có rủi ro, đầu tư cần thận trọng. Nội dung bài viết chỉ mang tính tham khảo, không phải lời khuyên đầu tư cá nhân, cũng không xem xét một số mục tiêu đầu tư cụ thể, tình hình tài chính hoặc nhu cầu của người dùng. Việc đầu tư dựa trên nội dung này là trách nhiệm của người dùng.